maihuynhdt | 28 September, 2011 16:10

     

    alt

    Em không dành cho anh mùa thu
    Anh đã đi qua mùa hờ hững quá
    Anh và em nay đã thành xa lạ
    Thế thì thôi em giữ nắng cho mình.

    Em không dành cho anh mùa Đông
    Những ngày xưa và sau này cũng thế
    Em sẽ đi qua mùa Đông quạnh quẽ
    Và bản tình ca em sẽ hát cho người.

    Em sẽ không dành cho anh mùa Xuân
    Đừng dẫm lên trái tim nẩy mầm hoa lá.
    Hạt tình yêu đâu thể là sỏi đá
    Em an lành và tình sẽ sinh sôi.

    Em sẽ bình yên nhẹ bước giữa đời
    Mỗi ngày qua là mỗi ngày hy vọng
    Dù bước chân đi trên đường rát bỏng
    Em sẽ không dành mùa Hạ cho anh.

    Em sẽ mỉm cười và em sẽ quên nhanh.
    Bốn mùa đi qua em chẳng dành chút gì cho anh nữa.
    Nồng ấm, ngọt ngào, mong chờ, nhung nhớ…
    Em giữ riêng tặng... người sẽ là chồng.

    28.09.2011

    maihuynhdt | 26 May, 2011 11:54

    Tình cờ xem phim hoạt hình 3D " Dưới bóng cây" của Việt Nam do một nhóm bạn trẻ làm, chợt nhớ đến mẩu truyện về chuột Bubi của chị Lâm Cúc. Chuyện về chuột Bubi mà được dựng thành phim như thế này thì hay biết mấy.

    Phim "Dưới bóng cây" tuy ngắn nhưng phim đẹp, lồng tiếng dễ thương. “Một chú chuột khoác lác thích làm người dũng cảm, và rồi chú nhận ra là: Chuột thật ra cũng dũng cảm lắm, nhưng lòng dũng cảm không phải nằm ở gan, mà là ở tim của Chuột…”

     

    Nguồn: nhaccuatui.com

    maihuynhdt | 24 January, 2011 21:57
     
    Thơ: HUỲNH MAI
    Nhạc: NS NGUYỄN TUẤN KHANH
    Ca sĩ: THÙY DƯƠNG - ANH TUẤN
     
     
    Bài thơ gốc: VỀ ĐÂY NGHE ANH
     
    Anh về thăm quê em nhé anh
    Miền Tây hiền hòa, mênh mang sông nước
    Cây trái sum xuê bốn mùa quả ngọt
    Ăn nhãn lồng, nghe điệu lý chim quyên.

    Đêm sáng trăng nghêu ngao gõ mạn thuyền
    Say đắm nghe ai hát câu vọng cổ
    Về đây nhé anh, mượn tiếng hò thổ lộ
    Chẳng biết tự khi nào ta đã yêu nhau.

    Về đây nhé anh, hát điệu lý qua cầu
    Anh đón em giữa mùa lúa mới.
    Tay nắm tay mà nghe lòng bổi hổi
    Thương em thật nhiều bởi hai tiếng “dạ thưa”.

    Đất miền Tây sớm nắng chiều mưa
    Anh thương em là thương cả mưa cả nắng
    Anh về đây để biết mình yêu lắm
    Một nụ cười, một ánh mắt đong đưa.

    Anh nhé, về đây chẳng ngại đường xa
    Em đón anh bằng tình yêu ngọt ngào như trái chín.
    Đôi chiếu Định Yên đang đợi mùa ước hẹn
    Ta đón nhau về, dệt hạnh phúc, nghe anh! 
     
    Bài thơ được NS. NTK phổ nhạc lâu rồi, nhưng vì ca sĩ hát chưa đạt nên lần lữa mãi chưa đưa lên... khoe. Nền nhạc ngọt ngào âm hưởng miền Tây nhưng ca sĩ hát còn cứng nhắc quá, cứ nhả nhịp đều đều và chậm quá làm ca khúc thiếu sự uyển chuyển, lại hát cứ như sắp chia tay trong khi tinh thần của bài hát là tươi vui hạnh phúc. Anh NS cũng có cùng nhận xét và hứa là sẽ thu âm lại nhưng... chờ lâu quá đành đưa lên mời các anh chị và các bạn cùng nghe, khi nào có bản thu mới HM sẽ bổ sung.
    maihuynhdt | 26 October, 2010 10:50

     

    Một số hình ảnh hài hước của Denny- cô nhóc tinh nghịch và nhõng nhẽo. Cười chút chơi để lấy khí thế làm việc nhé!

    Em còn bé lắm em chưa biết gì Innocent

      Đồ chơi của em nè Cool

    Đừng có mà giành đồ chơi của em nha. Em hổng chịu đâu!

    Em chẳng sợ đêm đen. Và em không cần đèn


     Ai muốn học bí quyết trắng răng không cần kem đánh răng?

    Thảm cầu thang đen hơn hay em đen hơn?

    Má mi làm em nghiện mất roài. Cho xin điếu thuốc. Hic hic...

    maihuynhdt | 28 August, 2010 22:51


    Thu đã về và anh có còn mong
    Có thầm nhớ như em từng nhung nhớ?
    Góc phố cũ chắc hoàng lan đã nở
    Anh có giữ dùm em chút hương?

    Hoa sữa vẫn thơm ngào ngạt cuối đường
    Mà ý nghĩ tưởng chừng như lạc mất.
    Em ngơ ngác giữa chiều thu đã khác
    Còn chút gì … để vội kiếm tìm nhau?

    Em có buồn nhưng không trách mùa thu
    Khi mùa vẫn đa tình đến thế
    Như anh vẫn đi, về lòng em đấy
    Lá đã vàng mà tình cứ xanh non.

    Anh có còn giữ lại gió thu không?
    Để em gửi những ngày mưa hun hút
    Nếu có quên… cũng đừng làm em khóc
    Đừng để mùa chút nắng cũng tàn phai.
    28.08.2010

    maihuynhdt | 09 July, 2010 14:21

     

     

    Đừng kể với em về con đò xưa nữa
    Thời gian có bao giờ quay ngược lại đâu
    Khúc sông lòng ai biết được nông sâu
    Nơi bến vắng chỉ mình em đứng đợi.

    Tình yêu ấy giờ đã xa vời vợi
    Như con đò rời bến chẳng quay lui.
    Cho dù lòng vẫn thầm gọi đò ơi
    Đã biết chắc là đò không trở chuyến.

    Hờ hững quá! đi mà không lưu luyến
    Mặc mái chèo khua dậy sóng lòng em.
    Sóng dội bờ, gắng mãi vẫn chưa quen
    Lấy gì đắp bồi dòng sông bên lở?

    Chẳng mua bán mà như người mắc nợ
    Muốn trở chân mà nắm níu chưa rời.
    Thôi đừng nhắc lòng ta ơi! Dĩ vãng
    đã theo đò, theo cánh lục bình trôi.

    09.07.2010

     

    maihuynhdt | 25 May, 2010 16:23

     

    Mùa đến với ngày bằng tia nắng ngọt ngào
    Gọi tình yêu  thức dậy.
    Lòng vừa chút bình yên
    đã  xôn xao lời anh
    Từ đấy
    Cuốn em đi
    Như dòng sông quay về miền ký ức êm đềm.

    Ký ức tưởng như vừa ru ngủ trong tim.
    Anh đánh thức em
    bằng bình minh nồng nàn vỗ về trong căn phòng nhỏ.
    Nơi góc khuất trái tim em hình như là nỗi nhớ
    Chợt chạm vào sâu lắng những ngày xưa.

    Em thấy mình bất chợt lơ ngơ
    Chợt vui, chợt buồn, chợt bâng khuâng, bối rối...
    Chợt muốn quay về những tháng năm dại khờ nông nổi
    Để được yêu, được cháy cả tâm hồn.

    Em chẳng là em nữa, biết không anh!
    Tha thiết gọi mùa thu giữa ngày hè bỏng cháy.
    Và anh có như em?
    Giấc ngủ đêm nay chưa về
    Hoang hoải...
    Boston
    mùa này
    Lá vẫn còn xanh!

    25.05.2010

    maihuynhdt | 06 May, 2010 14:05

     

     




     

    7 giờ tối. Trời không gió nên những hạt mưa cứ rơi thẳng xuống đồm độp trên lá. Mưa lâm râm, loang loáng đưới ánh đèn đường vàng quạch. Tôi ra sân thắp nhang bàn ông thiên thì nhìn thấy gã. Gã ngồi bất động ngay giữa cổng nhà, không ở bên ngoài cũng không vào hẳn trong sân, khuất trong bóng tối của bụi bùm sụm,  mặc cho mưa ướt xung quanh, mưa dội xuống đầu. Ánh mắt gã cứ đăm đăm hướng vào bên trong ngôi nhà đang sáng đèn. Mà ánh mắt gã lạ lắm, cứ ngây ngây mà thắm thiết, vẻ mặt như trông, như ngóng nhìn thấy mà thương.

    Hỏi dò bà chị, tôi mới biết gã đang trồng cây si MiMi nhà mình.Tôi đi vòng qua sau mấy chậu sứ Thái Lan, cố bước nhẹ để không làm phiền tới gã. Tội nghiệp chưa! Si tình chi cho khổ.

    Thắp nhang xong, tôi nhẹ trở lui rồi tò mò ngắm gã. Phải nói là gã đẹp trai, còn khá trẻ. Dáng vẻ bảnh bao và có phần lịch sự, trau chuốt. Tôi phải nói là gã lịch sự vì nếu so với những gã mê gái khác thường hay sỗ sàng chui rào vào sân nhà rồi ơi ới gọi bạn gái thì hắn chỉ im im ra chiều nhẫn nhịn chờ đợi.  Không biết là gã khờ hay cố ý mang cái vẻ lịch sự  khờ khờ để lấy lòng người yêu đây!

    Mà MiMi không biết là vì không có chút xíu tình cảm nào với gã hay còn treo cao làm giá mà cứ vô tư đùa giỡn với bạn Bi trong nhà. Làm giá gì nữa chứ, MiMi đã sinh mấy lần, đứa lớn nhất cũng đang tuổi thanh niên, tấp tễnh kiếm tìm bạn gái tuy còn quấn quít mẹ lắm, đứa nhỏ nhất thì vẫn chọp chẹp bú tí mẹ hàng đêm. MiMi ốm đi nhiều chứ không còn mơn mởn như hồi con gái nữa. Chắc là gã yêu thầm đấy thôi.

    Lạ chưa cái tình cảm của gã trai tơ, bao nhiêu em trẻ xinh lại không màng mà đội mưa trồng cây si trong bóng tối để rồi nhận lấy  sự hờ hững. Tôi thấy bất nhẫn giùm gã. Thì cứ đường hoàng bước vào trước thềm, ngay vùng ánh sáng đi, biết đâu MiMi sẽ biết mà hiểu thấu cho nỗi lòng của gã. Cứ âm thầm mãi thế thì có ngày gã khác nẫng mất MiMi rồi gã lại rên rỉ khổ sở cho coi.

    Tôi vào nhà lâu rồi mà gã vẫn còn ngồi đó. Mấy đứa cháu tôi thỉnh thoảng ngó ra rồi hinh hích cười gã si tình khờ khạo "về ngủ cho rồi đi ông ơi!".

    Trời vẫn lắc rắc mưa, con lộ trước nhà càng vắng vẻ. Má tôi nhắc khóa cổng sớm, trời mưa vầy chắc không ai tới nữa đâu. Tôi cố ý bước giậm chân để gã biết tôi đang tiến về phía gã. Gã giật mình cái độp rồi trở người phóng vụt đi, dưới nền xi măng lép nhép vẫn còn in 1 khoảng khô ráo, nơi gã vừa ngồi.

    Tánh tôi hay tội nghiệp nên ngần ngừ rồi quay lưng trở vô, chưa vội khép cổng rào. Thử coi gã có dám trở lại ngồi bên ngoài nhà đợi người yêu suốt đêm không. Gã mà chịu trở lại thì chắc tôi cũng chẳng nỡ khóa cổng, đuổi gã đi đâu.

    Vậy mà gã trở lại thiệt chứ. Gã lại ngồi đó, đúng in chỗ gã đã ngồi lúc nãy, lại ngây ngây, đăm đắm ngóng vào nhà. Thôi rồi! Gã đã lụy vì tình, tự ngược đãi mình dưới mưa để chờ 1 cơ hội mong manh. Tôi thầm mong MiMi biết mà đảo qua sân 1 lần, kẻo gã ngồi trông rồi mòn con mắt. (Hehehe).

    Cả nhà đóng cửa tắt đèn đi ngủ. Ngoài đường vắng tanh, lâu lâu mới có 1 chiếc xe máy phóng vụt qua rồi mất hút, trả lại không gian yên ắng chỉ còn tiềng ve kêu rè rè ướt nhẹp. Không biết rồi gã có còn gan lì ngồi dưới mưa suốt đêm không hay cũng mỏi mòn mà rút lui.

    Đêm sâu, nhòa nhạt trong đêm có tiếng ngao ngào văng vẳng, không biết có phải của gã không. Ừ, về ngủ để mai còn có sức mà đeo đuổi tiếp chứ. Về đi!

    maihuynhdt | 04 May, 2010 10:50

     

     

    Bất chợt bâng khuâng chi lạ khi ngắm nhìn hoa bằng lăng tím ngát cả con đường. Thị xã sau cơn mưa nhỏ hôm qua trở nên trong trẻo, thoáng đãng hơn, cánh bằng lăng tím như tươi hơn, những chùm hoa lòa xòa, đong đưa nhè nhẹ trong gió hiu hiu mát, thỉnh thoảng lại rắc những cánh hoa bé xiu xiu tim tím xuống đất. Hoa bằng lăng đẹp, không kiêu sa, chỉ nhẹ nhàng, bình dị nhưng vẫn mang nét duyên ngầm của cô gái miền Tây.




       Không biết tự bao giờ, màu tím hoa bằng lăng được ví như sự thủy chung trong tình yêu trai gái. Những ai yêu mến làn điệu vọng cổ không ai mà không biết câu hát về tình yêu của đôi trai gái mà hoa bằng lăng là nhịp cầu để họ đến gần nhau hơn: “ Con rạch Cái Thia chảy dzìa Tắc Cậu, con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà. Trời tháng Tư em mặc áo hoa cà. Ngang ngõ nhà anh em kéo nghiêng vành nón, rồi giả bộ vô tình làm rới cánh bằng lăng. Anh len lén nhặt gói vào chiếc khăn để trong áo gối…” Tôi không thuộc đoạn cuối của bài vọng cổ, nhưng có lẽ màu tím bằng lăng cùng hình bóng của người thương đã theo vào giấc ngủ của chàng trai để rồi từ những cánh hoa làm thông điệp tình yêu họ sẽ đến với nhau như đã từng mong ước.

     
    Em duyên dáng gái miền Tây hồn hậu
    Anh say lòng môi mắt biếc bằng lăng.
    Em cứ thế mà đất trời nghiêng đổ
    Anh kẻ si tình bén rễ đứng trăm năm.




    Bằng lăng cứ tím, cứ ngọt ngào đi vào lòng người để một sớm mai có người trở về thành phố vẫn nhớ hoài sắc tím ấy, nao nao… Không nhớ nổi tên đườnng, nhưng tôi sẽ gọi con đường ấy là đường Bằng Lăng Tím.

     (Ảnh chụp tại thị xã Sa Đéc)

    04.05.2010

    maihuynhdt | 26 April, 2010 16:38

     

     

     

    Ta bỏ biển tìm về trên núi cao
    Nơi những con sóng xô bờ không làm ta đau nữa.
    Ta không còn nghe tiếng biển ầm ào với gió.
    Dã Tràng ơi, se cát chỉ hoài công!

    Muối biển thôi làm ta xót mặn lòng
    Cánh buồm nâu ơi xin đừng vẫy gọi.

    Biển của một thời ta yêu biết mấy
    Từ nay thành xa lắm, xa nghìn xa!

    Xa biển rồi, lòng có hết phong ba?
    Rồi trong ta chỉ có ngày và đêm tĩnh lặng.
    Lời ngọt ngào xưa giờ làm môi ta chát đắng.
    Mình chợt thành lạ lẫm giữa đời nhau!

    Ừ ta đi, chào con sóng bạc đầu
    Ta về núi dỗ mình thôi khắc khoải.
    Nơi ta về sỏi đá khô cằn và nắng cháy
    Biết đâu đời bỗng nẩy nụ mầm xanh.

    26.04.2010

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16  Sau»
maihuynhdt

HUỲNH MAI

  
« January 2012 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
  • Tổng số bài viết: 151
  • Tổng số góp ý: 2164
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 39.452