TÔI VỀ TÌM TUỔI THƠ TÔI


Một thoáng Sa Giang
Chiều Sa Giang

Sa Giang ơi có khi nào chảy ngược?
Để tôi về tìm lại tuổi thơ tôi
Mỗi lần trở về…
   …là mỗi lần cảm thấy chơi vơi
Chẳng biết mình người quê hay thành thị.

Tuổi thơ tôi có hoà vào phù sa…
   ruộng đồng bình dị?
Hay trò chơi đám cưới rước dâu?
   giấc ngủ khuya xình xịch tiếng ghe bầu
      tiếng rao “Đò ơ…” dọc đôi bờ sóng vỗ?

Tôi vẫn về thăm… mà xa… tôi vẫn nhớ…
Sa Nhiên Nàng Hai Cầu Đốt Mương Điều…
Sông quặn đỏ mỗi mùa nước đổ
Vớt quả bần tiền lá …”bán bao nhiêu?”

Gió quê ơi! Tôi nợ… những cánh diều
Mà cơn gió vẫn dịu dàng mát rượi.
Cho tôi gởi những gì chưa kịp nói
  trong tiếng rì rào… bụi chuối rặng tre xanh…

Tuổi thơ ơi! Thời gian đừng trôi nhanh
Để mỗi khi về quê
    tôi thấy như mình chưa kịp lớn.
Chạy chân đất đầu trần sang chơi nhà hàng xóm…
Má tôi cười… ấm áp mảnh sân rêu.

24.10.2008

Huỳnh Mai

Em có bài thơ tâm trạng ghê nè anh mài răng nhọn mấy lần rồi đó nha
-----

Anh Hoa Huyền ơi! hăm he hoài hà! Em cố gắng phấn đấu lắm rùi. Hic!

Bài thơ quả là tâm trạng anh ạ khi em muốn tìm về tuổi thơ để quên đi những mệt nhọc hằng ngày và quên đi cả những trò ghét ghen thủ đoạn đáng sợ giữa người và người anh ạ. Những phút thả hồn viết về tuổi thơ mới tuyệt làm sao.

Huỳnh Mai

Bài thơ hay quá đang bận tối mắt tối mũi nhưng ráng ghé qua thăm "ngôi nhà Hạnh Phúc" của Huỳnh Mai để đọc bài thơ tuyệt quá HM ơi hẹn cảm nhận bài thơ này sau nhé!

Hì. HM cũng thấy thích bài thơ này vì HM đã viết về một thời tuổi thơ của mình về miền quê gọi là quê cha đất mẹ.

Mỗi lần trở về…
…là mỗi lần cảm thấy chơi vơi
Chẳng biết mình người quê hay thành thị.

Khải Nguyên có biết vì sao HM viết thế không? HM sinh ra tại Sài Gòn nhưng năm 5 tuổi thì cả nhà dọn về quê nội cũng là quê ngoại để sống. Đến năm 22 tuổi HM trở lên SG làm việc và sống đến bây giờ. Chạy đi chạy về giữa Sài Gòn và quê một năm trên chục bận nhưng mỗi lần ngồi xe về đến ranh giới thị xã là thấy mình dường như khác hẳn như mình lại là người quê.

Sa Giang chính là con sông chảy qua trước nhà khi mình còn bé chỉ bước vài bước chân là đã đến mé sông rồi. Tuổi thơ mình có nhiều trò chơi gắn liền với dòng sông trò chơi của con gái ấy. Chỉ cần 3 đứa con gái xuống mé sông cắt mấy nhánh lục bình vớt vài quả bần hái xấp lá khế là đã có ngay 1 cái chợ với cô bán bánh mì cô bán thịt và rau... hì hì... Đêm ngủ vẫn nghe xình xịch tiếng ghe chạy trên sông tiếng rao " Đò ơ..." giấc 3-4 giờ sáng của những chuyến đó miệt vườn đi cho kịp buổi chợ xa.

Những địa danh trong bài thơ mỗi lần về là mình lại như gắn vào nó. Kế bên rạch Nàng Hai có chợ Nàng Hai mà đôi khi ba hay sai mình mang đi bán buồng cau hay rau trái của nhà trồng. Rạch Sa Nhiên có ngôi chùa do ông sơ (ông ngoại của bà nội) dựng nên mà hồi nhỏ mỗi rằm lớn như rằm tháng Giêng rằm tháng Chín tháng Mười má đều dẫn mình đi cúng ngồi chắp tay nghe niệm kinh mà chẳng hiểu mô tê gì.Hehehe...

Hehehehe! ở Hà Nội Khải Nguyên măm quả cà pháo giòn tan vang cả sang nhà hàng xóm ở Đồng Tháp Huỳnh Mai chạy chân đất đầu trần qua thăm láng giềng... xin "đĩa cà muối" hehehehe! Kỉu này các cụ nhà KN và nhà HM kiếp trước "cách nhau cí rậu mùng tơi xanh rờn" rùi!!!

Dzị kiếp tới mình cho con cái chung sân chung nhà chung mâm chung... cả mọi thứ luôn Huỳnh Mai nhé!?!

Mừng là KN và HM đều lớn lên trong tình thương của người thân cha mẹ. Nói nhỏ nhe không những đi mượn dĩa cà mà còn đi 888 với mấy nhỏ cùng lứa nữa đoá.

Hì! hẹn thì phải nhớ thực hiện đó nha. Ai không giữ lời hứa sẽ thành cậu bé mũi dài. Kekeke...

vinhnq

Nguyễn Quang Vinh

Sa Giang tên sông lạ mà thcíh quá nhỉ?
CVô nàh mình chơi chút nghe: vinhnq.vnweblogs.com
Thân yêu. Vinh Bọ

nguyenducnam

HM

Câu chữ trong bài thơ này đọc lên nghe dịu dàng ấm áp quá. Tự dưng thấy mơ màng về một vùng sông nước mình từng đi qua và thấy nao lòng lắm!
Để mỗi khi về quê
tôi thấy như mình chưa kịp lớn.
Chạy chân đất đầu trần sang chơi nhà hàng xóm…
Má tôi cười… ấm áp mảnh sân rêu.

Mạnh Bình

"Tôi vẫn về thăm… mà xa… tôi vẫn nhớ…
Sa Nhiên Nàng Hai Cầu Đốt Mương Điều…
Sông quặn đỏ mỗi mùa nước đổ
Vớt quả bần tiền lá …”bán bao nhiêu?”"
--------
Lần đầu Mạnh Bình ghé thăm nhà HM. Thơ HM thật hay với hồn quê chân chất đậm đà...
Nhớ lần HTT nhậu cùng mấy Bác Sĩ ở ĐT có gọi ĐT cho MB. Hôm nay mới chính thức làm quen đấy nghe!
Thân ái và chúc HM nhiều niềm vui nhiều thơ hay...

Cát Biển

Gió quê ơi! Tôi nợ… những cánh diều
Mà cơn gió vẫn dịu dàng mát rượi.
Món nợ quê hương biết bao giờ trả được... ôi nhớ lắm... tuổi thơ ơi...

hoahuyen

Em có bài thơ tâm trạng ghê nè anh mài răng nhọn mấy lần rồi đó nha

Khải Nguyên

Tuổi thơ ơi! Thời gian đừng trôi nhanh
Để mỗi khi về quê
tôi thấy như mình chưa kịp lớn.
Chạy chân đất đầu trần sang chơi nhà hàng xóm…
Má tôi cười… ấm áp mảnh sân rêu.

___________________
Hehehehe! ở Hà Nội Khải Nguyên măm quả cà pháo giòn tan vang cả sang nhà hàng xóm ở Đồng Tháp Huỳnh Mai chạy chân đất đầu trần qua thăm láng giềng... xin "đĩa cà muối" hehehehe! Kỉu này các cụ nhà KN và nhà HM kiếp trước "cách nhau cí rậu mùng tơi xanh rờn" rùi!!!

Dzị kiếp tới mình cho con cái chung sân chung nhà chung mâm chung... cả mọi thứ luôn Huỳnh Mai nhé!?!

Bài thơ hay quá đang bận tối mắt tối mũi nhưng ráng ghé qua thăm "ngôi nhà Hạnh Phúc" của Huỳnh Mai để đọc bài thơ tuyệt quá HM ơi hẹn cảm nhận bài thơ này sau nhé!

Chúc HM dzui dzẻ hén!