GIẤC MƠ CỦA CHÚ CHUỘT NHẮT




Cảm tác từ chuyện kể Cái chết lúc nửa đêm của Khải Nguyên

Nó rón rén thò đầu ra khỏi khe tủ ngắm nhìn say sưa anh chàng đang ngồi bên bàn làm việc. Anh ấy đang say sưa đọc gì đấy trên cái “tivi” rồi lọc cọc gõ gõ trên cái mảnh dài dài trăng trắng có vô số phím. thế là những con chữ lại hiện ra trên cái “tivi” ấy.

“Xem kìa dáng anh ngồi mới nghiêm trang làm sao. Cái kính cận trễ xuống cái đầu hơi nghiêng… Anh ấy đang làm việc. Ngưỡng mộ quá! Có bao giờ mình được như anh ấy đâu”.

Nó suy nghĩ và thừ người ra…

Và rồi nó quyết định khám phá thế giới của anh ấy người mà nó vô cùng ngưỡng mộ. Nó dè dặt đặt những bước chân đầu tiên ra ngoài cái khe tủ bình yên hàng ngày nó vẫn ở cố nén nhịp đập rộn rã của trái tim bé xíu trong lồng ngực đưa mắt nhìn quanh.

Giờ thì nó biết cái mà anh ấy đang dán mắt vào không phải là cái ti vi. Mấy con thạch sùng có cơ hội đến gần anh ấy đã giảng cho nó nghe đấy là cái màn hình còm píu tờ và cái mảnh dài dài trăng trắng có vô số phím kia gọi là cái bàn phím. Cái xếp đầy trên giá kia gọi là sách. Nhưng ô kìa! Cơ man nào là sách. Sách trên giá sách trên giường trên bàn và cả trên sàn.

“Thảo nào mà anh ấy giỏi thế. Mình đã từng thấy buổi sáng anh ấy áo sơ mi bỏ vào quần thẳng nếp mang cặp đi làm từng thấy anh ấy mang cả xấp giấy dày cộp gọi là tài liệu nghiên cứu… chắc là anh ấy đọc nhiều lắm. Lâu lâu còn thấy vác ba lô đi công tác xa với lỉnh kỉnh máy móc nữa chứ”

Nó lại miên man nghĩ.

Bọn thạch sùng lại thì thào bảo “anh ấy giỏi thế là nhờ học bao nhiêu năm và đọc bao nhiêu sách ấy chứ”.

Trong cái đầu nhỏ bé của nó lóe lên tia suy nghĩ mà nó cho là sáng kiến.

“Đúng rồi! sao mình không học và đọc giống như anh ấy nhỉ? Cùng lắm mình chỉ biết được cái trên giá kia gọi là sách cái “tivi” và cái mảnh trắng kia là cái màn hình còm píu tờ và bàn phím thôi và mình chưa bao giờ đi xa quá con phố này cả. Mình phải học phải đọc giống anh ấy để biết nhiều hơn đi xa hơn để biết thế giới này ra sao và.. cho lũ thạch sùng kia không dám lên mặt kinh khỉnh mình nữa rồi chúng sẽ phải xếp hàng nghe mình giảng giải về những hiểu biết của mình”.


Nó quyết định thế và nó quyết tâm thực hiện. Nhưng chao ơi! Nói thì dễ nhưng thực hiện sao mà khó. Anh ấy còn ngồi kia làm bốn chân của nó như cứng lại. Nhỡ anh ấy thấy nó thì sao nhỉ? Nó bé xíu thế này 1 bàn chân anh ấy thôi cũng đủ nó bẹp dí rồi.

“Hay là chờ khi anh ấy đi ngủ nhỉ? Khi ấy mình sẽ có cơ hội đến gần giá sách để thực hiện ước mơ”.

Và rồi cái giờ phút nó mong mỏi đã đến. Chiếc kim ngắn của lão đồng hồ đã nhích dần đến con số 10. Nó thấy anh ngáp dài vươn vai rồi bước về phía giường tắt đèn đi ngủ.

Ôi! Trống ngực của nó lại đập rộn rã. Phóng thẳng 1 hơi tới chỗ giá sách nó bắt đầu nghiêng ngó qua các bìa sách…

” Nhiều quá! Chỉ đọc tựa sách thôi chắc trọn cả đêm nay rồi biết khi nào mới đọc hết mớ sách này biết bao giờ mình mới giỏi như anh ấy đây? Thôi thì cứ chọn quyển dầy cộp này xem sao”

“Ôi! È..è… sao mà nặng thế! Cái bìa sách thôi cũng nặng chết khiếp thế này! Ặc! Ặc!... phải cố lên…! Cố lên…!”

Nó lấy hết sức bình sinh giở cái bìa sách lên. Nhưng… ơ kìa… chông chênh.. chông chênh… và 1 mảng đen nặng nề ập xuống nó. “

Ôi! Em ngộp thở quá! Cứu em với anh ơi!”

Bọn thạch sùng chạy tới giương mắt nhìn chỉ trỏ bàn tán rồi lảng ra xa. Việc ngoài khả năng sức lực của chúng mà.

“Dường như anh nghe tiếng mình kêu cứu anh ngồi dậy bật đèn rồi! Nhưng ơ kìa! Đèn lại phụt tắt. Anh ấy lại quay về với giấc ngủ. Hic hic…”

Nó thấy hơi thở mình yếu dần yếu dần và như buồn ngủ lắm nó khép mắt lại và chìm vào giấc mơ giấc mơ phiêu lưu vượt ra xa hơn cái khe tủ nó đang ở con phố nhà anh và… lũ thạch sùng đang xếp hàng say sưa nghe bài giảng của anh chuột nhắt điển trai. Nó mơ và.. mơ…



Ảnh do Khải Nguyên cung cấp

25.10.2008

Huỳnh Mai

Anh Đát kính mến!

Khi đọc mẩu chuyện em không khỏi bật cười vì tình huống và lời bình dí dỏm của KN. Bỗng dưng thấy tội nghiệp con chuột xui xẻo nên thử nhìn sự việc 1 cách nhẹ nhàng hơn và viết lại tình huống 1 cách tích cực và dí dỏm hơn: con chuột chết vì muốn mau chóng trở thành thông thái giỏi giang như thần tượng của nó.

Càng thấy thấm câu ông bà dạy "dục tốc bất đạt" anh nhỉ?

Cuối cùng cái chết của con chuột được làm nhẹ đi ví như 1 giấc mơ để con chuột đi vào giấc mơ ấy 1 cách nhẹ nhàng để trong mơ ước mơ của nó được thành sự thật.
Hì. Viết xong em cảm thấy thương thương con chuột ấy.

Em chúc anh 1 buổi chiều Chủ nhật thoải mái vui vẻ nhé.

Nguyễn Đức Đát

Gửi Huỳnh Mai

Vì ham học nên Chuột ta bị chết. Thế giới động vật mất miột nhân thử tài. Bài viết vui lắm. Chủ nhật vui hơn khi đọc bài viết của em. Chúc em tươi trẻ vui vẻ.

Huỳnh Mai

Kính anh Đức Tiên

Câu chuyện là được kể có duyên ! Chúc mừng bạn vui !
------

Em thử tập tành viết 1 chút nhân đọc mẩu chuyện vui của Khải Nguyên và lời "bình luận": "Chắc muốn mau chóng thành nhà thông thái hay nhà ngoại ngữ đây... nên quyết định bắt đầu "sự nghiệp" bằng cách... gặm mấy quyển sách của tôi?!?"

Anh không chê là em mừng rồi ạ. Mến chúc anh Chủ Nhật vui.

ductien

thư

Câu chuyện là được kể có duyên ! Chúc mừng bạn vui !