THÁNG MƯỜI HAI KHẮC KHOẢI

 



Em mang nỗi nhớ dịu dàng khi anh đi xa
Với lá vàng
    với mùa Đông Sài Gòn chênh vênh nắng.
Ấp ủ câu thơ ngọt ngào đằm thắm…
Ánh mắt đợi chờ… vời vợi tháng Mười Hai.

Nỗi nhớ vỡ oà khi gió lung lay
Thành cơn mưa bất ngờ chiều thứ Sáu.
Bàn tay lùa giấu lạnh vào trong áo
Vơi bớt chút nào... cái rét phía anh không?

Giấc mơ chẳng ngoan đầy ắp căn phòng
Ghét… nỗi nhớ… khuya rồi chưa chịu ngủ!
Lọc xọc trái tim...
     lạc nhịp bài luân vũ.
Gõ vào đêm mòn cả tiếng dương cầm.

Gõ vào đêm mòn cả ánh trăng .
Em chợt thành em… tháng Mười Hai khắc khoải.


06.12.08

noracat

HM ơi
À ra là vậy...cảm ơn bạn nhé.Nhớ qua nhà mình nghe nhạc thường xuyên nha.
Thân iu.

Huỳnh Mai

@ Noracat

Hihi...Mình muốn ngắm dung nhan của bạn í mà. Mình rất thích bài cảm nhận của bạn về Sài Gòn đấy chứ.

noracat

HM ơi
Mình ko hiểu...?!!!ý bạn là sao vậy?ko hiện gì lên?hay ko có gì đáng để nghía?...hu hu?

Huỳnh Mai

Vừa đọc xong thư làm quen của Noracat là mình bay ngay sang nhà ấy nhưng chỉ thấy có đoá hồng vàng nằm trên phím dương cầm thôi. Hihihi... Hẹn gặp offline cuối năm nhé. Chúc bạn vui

noracat

Huỳnh Mai ơi
Cho noracat làm quen với bạn nhé noracat mới ra nhập Bloger SG nè.Quả thực noracat rất thích thơ bạn...nó nhẹ nhàng dịu dịu ...mà sâu sắc vô cùng.Mình thì ít làm thơ lắm...ko có khiếu...hu hu!
Lúc nào mời HM qua thăm nhà noracat nhé hy vọng sẽ được gặp HM trong dịp offline cuối năm.

hoahuyen

HM ơi! Anh Hoahuyen Ô văn Kê

Huỳnh Mai

Ăn được khoai lang nhà bác nóng
Chả cần lũ ngốc giỏi trồng si
----
Anh Hoa Huyền ơi!

Có duyên có nợ mới nên vợ nên chồng.
Không duyên không nợ có đèo bòng cũng...chẳng nên.

Anh ráng chờ em... mắc nợ nhiều nhiều đã nhe. Hì.

Huỳnh Mai

Anh Phạm Minh Châu mến!

Ngọt ngào đằm thắm trữ tình lắng đọng

Ghét... nỗi nhớ... khuya rồi chưa chịu ngủ!

Lắm khi cũng thốt lên "ta ơi! ta ghét ta làm sao" đấy anh ạ.

Mến chúc anh cuối tuần vui.

Huỳnh Mai

Bài thơ này hơi bị hay
Em cứ thế này có chết ta không?
Trời đang dịch chuyển sang Đông
Bonsai yểu quá thì trồng cây si
---------
Anh Tùng Bách kính mến!

Là ai can cớ chi chi?
Bonsai đem bỏ cây si đem trồng?
Trời Đông thì ngóng gió Đông
Mai kia mốt nọ ấm lòng mới cam.

Hị hị... Reply thơ anh em giống như đang trong phòng thi ấy! Cũng còn may là em chưa phải trả lời thơ của anh bằng văn xuôi. Hì.

Huỳnh Mai

thơ nói là khắc khoãi nhưng đọc lại êm đềm không nghe khắc khoãi chút nào ! Chúc mừng em !
---
Anh Đức Tiên kính mến!

Anh bắt bí em nhỉ? Cái khắc khoải ấy nó lặn vào trong có lẽ chỉ người trong cuộc mới hiểu thôi anh ơi!