THÁNG MƯỜI HAI KHẮC KHOẢI

 



Em mang nỗi nhớ dịu dàng khi anh đi xa
Với lá vàng
    với mùa Đông Sài Gòn chênh vênh nắng.
Ấp ủ câu thơ ngọt ngào đằm thắm…
Ánh mắt đợi chờ… vời vợi tháng Mười Hai.

Nỗi nhớ vỡ oà khi gió lung lay
Thành cơn mưa bất ngờ chiều thứ Sáu.
Bàn tay lùa giấu lạnh vào trong áo
Vơi bớt chút nào... cái rét phía anh không?

Giấc mơ chẳng ngoan đầy ắp căn phòng
Ghét… nỗi nhớ… khuya rồi chưa chịu ngủ!
Lọc xọc trái tim...
     lạc nhịp bài luân vũ.
Gõ vào đêm mòn cả tiếng dương cầm.

Gõ vào đêm mòn cả ánh trăng .
Em chợt thành em… tháng Mười Hai khắc khoải.


06.12.08

hoahuyen

Giận anh thì em mất ông anh sao? Tốt nhất là em chỉ nên cười hì hì để còn cậy nhờ anh giúp đỡ kiếm...!!! Hì hì.

Trả lời hóm hỉnh ra trò nhỉ?
"Tốt nhất là em ngoác miệng... hì"
Ăn được khoai lang nhà bác nóng
Chả cần lũ ngốc giỏi trồng si
hì!
hihi

phamminhchau

Gửi Huỳnh Mai

Ngọt ngào đằm thắm trữ tình lắng đọng. Hay

Ghét nỗi nhớ khuya rồi chưa cịu ngủ. Chúc vui

Huỳnh Mai

(hehehe) anh trêu em mà em cấm được giận anh đó nha? Chả là anh sốt ruột quá hay là em lấy lấy lấy.... quách đi cho xong
(hehehe)
----

Lấy lấy lấy... anh bán khoai hở anh ơi? Hehehe

Giận anh thì em mất ông anh sao? Tốt nhất là em chỉ nên cười hì hì để còn cậy nhờ anh giúp đỡ kiếm...!!! Hì hì.

tungbach

huynhmai

Bài thơ này hơi bị hay
Em cứ thế này có chết ta không?
Trời đang dịch chuyển sang Đông
Bonsai yểu quá thì trồng cây si

ductien

Lời cảm

thơ nói là khắc khoãi nhưng đọc lại êm đềm không nghe khắc khoãi chút nào ! Chúc mừng em !

hoahuyen

Ấp ủ câu thơ ngọt ngào đằm thắm…
Ánh mắt đợi chờ… vời vợi tháng Mười Hai.

Ơ hỡi ô bé Huỳnh Mai

Anh mong ngóng từng giây
Thiệp hồng em mang tới
Ngay trong tháng mười hai

Lẽ nào lâu thế... đùa dai
Nhỡ ra mốc mất phí hoài tuổi xuân?

(hehehe) anh trêu em mà em cấm được giận anh đó nha? Chả là anh sốt ruột quá hay là em lấy lấy lấy.... quách đi cho xong
(hehehe)