QUAN HỌ... CHỜ TRÔNG



Em vẫn hát câu "Bèo dạt mây trôi
Chốn xa xôi anh ơi em vẫn đợi vẫn chờ
" (*)
Sương rơi thấm đầm vạt áo
Khóe mắt cay rồi...
       … ai bẻ nửa câu thơ?

Sông Cầu nước chảy lửng lơ
Chỉ một chuyến đò ngang sao anh ngại?
Tội em lắm cứ chờ mong anh mãi
Cuối hội rồi em hát với ai đây?

Lời hẹn hò như gió thoảng mây bay
Trăng rằm tháng Giêng đang tròn mà như khuyết
Người hẹn rồi đi biền biệt
Hết hội năm này
    năm tới có về không?

Em vẫn đợi anh
     phai nhạt má hồng
Nón quai thao buồn...
     hững hờ đêm hát hội.
Khuất nẻo hội làng còn ngoái đầu trông vội
Anh chưa về…
     chim cá vẫn bặt tăm.
______________
(*) câu hát trong ca khúc "Bèo dạt mây trôi"
 

khainguyen

Chòng chành chiếc nón quai thao
Nón nghiêng mắt đợi nón chao mạn thuyền
Lời yêu ai mãi "còn duyên"
Trèo lên quán Dốc thuyền quyên một mình

(thơ KN)

Chòng chành tựa nón không quai
Anh như cá lội sông dài biệt tăm.
Đợi nhau cho khuyết trăng rằm
Cho đôi con mắt lá răm cũng mòn.

(thơ HM)

Từ CHÒNG CHÀNH đến CÒN BAO LÂU NỮA LẠI... RẰM THÁNG GIÊNG là cả một lao động nghệ thuật với tác giả thơ Huỳnh Mai - một người con gái quê miền Tây chưa một lần ra thăm miền Bắc chưa một lần trực diện nghe người quan họ hát khúc "người ở đừng về" "chàng buông vạt áo em ra..." và chắc chắn chưa một lần được về với hội Lim. KN nói như thế bởi KN trân quý những cuộc thử sức trong không ít những sáng tác thơ của Huỳnh Mai được khởi nguồn từ tình yêu và niềm xúc cảm...

Cái tài tình của Huỳnh Mai trong bài thơ đối đáp này chính là biết khai thác tối đa những câu hát dân ca quan họ (mà như HM tâm sự chỉ nghe trên đài và xem tivi) biết khai thác cả những câu đọc mà như hát từ ca dao thành ngữ tục ngữ của người Việt mình; để khi qua HM các dữ liệu ấy không còn là những chấm phá mà là sự thụ cảm đặc biệt xếp đặt rất đúng chỗ những câu chữ những dấu trong câu gắn với những cung bậc tình cảm đặt mình vào liền chị để nói với liền anh đặt mình vào hoàn cảnh để nhấn nhá thả câu nhả chữ làm thẩm thấu vào tim người đọc những rung động sâu sắc.

Nếu hiểu gốc gác của hội Lim mới thấy được cái hay cái đẹp của bài thơ này. Bởi theo KN gốc gác của hội Lim chính là từ những khao khát của con người qua "phiên chợ tình" của người Việt cổ đồng bằng Bắc Bộ ấy là "phiên chợ" là nơi gặp gỡ của những đôi nam nữ yêu tha thiết mà vì hoàn cảnh mà không lấy được nhau; yêu mà chỉ dám "đứng ở đàng xa mà liếc lại" có chăng thì liều đến mức "túm vạt áo" chỉ để "đề bài thơ" có chăng là các liền anh chỉ dám nhận từ cơi trầu của các liền chị một miếng trầu têm cánh phượng ấp ủ những khát khao ấp ủ một tình yêu thầm yêu vụng... để rồi khi "quan họ trở ra về" lại phải đợi phải chờ suốt một năm ròng mới mong gặp mặt và tìm nhau. Khi yêu thì đợi chờ nhau tìm kiếm nhau cũng là hạnh phúc!

Cái tài tình của Huỳnh Mai khi viết bài này chính là khúc thức hóa được điều khao khát trông mong ấy. Có ai đợi đến "khuyết cả trăng rằm"? Có ai đợi mà liền chị có "đôi mắt lá răm" đẹp và đầy nữ tính kia... có bao nhiêu liền anh muốn túm áo muốn lả lơi câu hát "dùng dằng" "lả lơi"... Ấy vậy mà vẫn "nhất tâm" để...

Trèo lên quán Dốc mồ côi
Tình nhân ơi... có nghe lời tình nhân?

Mình em tính cuộc trăm năm
Chờ bao lâu nữa lại… rằm tháng Giêng?!

Đọc mà thấy thương thấy mến thấy trân quý... dẫu có tội tội có thương thương thì niềm thương ấy là thương cảm chứ chẳng hề thảng qua một chút thương hại nào. Bà mẹ chị em... chúng ta là thế! Phụ nữ Việt Nam là thế! Yêu như thế mới gọi là yêu!

Khải Nguyên xin cảm ơn Huỳnh Mai khi đã có một bài thơ đối đáp chín đến độ... nao lòng!

maihuynhdt

Anh HH ơi! tạm thời em không có thời gian để chạy đi nhận "lì xì". Tuần sau anh nhé!

hoahuyen

Có tập thơ người ta tặng Huỳnh Mai - Anh vẫn đang giữ cho em nè - khi nào nhận đây em? dt của anh còn nhớ không 0989982330

maihuynhdt

Hihi Tóc Mai! Chị cũng chỉ biết quan họ hội Lim qua sách báo tivi... thôi chứ có đến đấy bao giờ đâu. May mà không bị chê đấy!

maihuynhdt

CHÒNG CHÀNH

Chòng chành chiếc nón quai thao
Nón nghiêng mắt đợi nón chao mạn thuyền

Lời yêu ai mãi "còn duyên"
Trèo lên quán Dốc thuyền quyên một mình

Đêm trăng ai đó tự tình
Để day dứt nhớ duyên mình duyên ta

Rằng yêu đứng ở đàng xa
Con mắt liếc lại bằng ba đứng gần

Lời yêu là tiếng chuông ngân
Trời cao đôi én trong ngần hót vui

Chòng chành hỡi chòng chành ơi
Câu thơ để ướt mất rồi còn đâu

Có yêu trầu thắm duyên cau
Cho câu "người ở"... sông Cầu... đợi Trăng.

Bài thơ hay quá KN ơi! Thêm 1 bài thơ nữa để HM có thêm hiểu biết về liền anh liền chị. Họa lại với KN vài dòng nhé.

CHỜ BAO LÂU NỮA LẠI... RẰM THÁNG GIÊNG?

Chòng chành tựa nón không quai
Anh như cá lội sông dài biệt tăm

Đợi nhau cho khuyết trăng rằm
Cho đôi con mắt lá răm cũng mòn.

Dẫu rằng Xuân hãy còn non
Trầu têm đã héo em còn đứng trông.

Chòng chành nhớ nhớ... mong mong
Người đi người ở... sang sông mất rồi.

Trèo lên quán Dốc mồ côi
Tình nhân ơi... có nghe lời tình nhân?

Mình em tính cuộc trăm năm
Chờ bao lâu nữa lại… rằm tháng Giêng?!

tocmai

Chào chị Huỳnh Mai
Sao TM gởi CM cho chị hoài mà không được.
bài thơ của chị hay mà buồn quá à...Vào đây rồi TM mới biết hàng năm có một Hội Lim...
Gởi lại lần nữa xem sao!

Khải Nguyên

chòng chành

Huỳnh Mai thật khéo và tinh tế khi chọn giải pháp đưa những câu dân ca quan họ vào trong một bài thơ về sự chờ đợi của liền chị liền anh khi về với hội Lim.

Những ai hiểu Huỳnh Mai chắc sẽ thấy sững sờ khi biết HM chưa một lần ra Bắc càng chưa một lần đến với sông Cầu quán Dốc đồi Lim đến với làng Lũng Giang (xã Nội Duệ huyện Tiên Sơn) đến với xứ Kinh Bắc... vậy mà QUAN HỌ... CHỜ TRÔNG như một liền chị thực thụ gửi liền anh vậy! Gửi tặng Huỳnh Mai một chút CHÒNG CHÀNH để làm tin nhé!

CHÒNG CHÀNH

Chòng chành chiếc nón quai thao
Nón nghiêng mắt đợi nón chao mạn thuyền

Lời yêu ai mãi "còn duyên"
Trèo lên quán Dốc thuyền quyên một mình

Đêm trăng ai đó tự tình
Để day dứt nhớ duyên mình duyên ta

Rằng yêu đứng ở đàng xa
Con mắt liếc lại bằng ba đứng gần

Lời yêu là tiếng chuông ngân
Trời cao đôi én trong ngần hót vui

Chòng chành hỡi chòng chành ơi
Câu thơ để ướt mất rồi còn đâu

Có yêu trầu thắm duyên cau
Cho câu "người ở"... sông Cầu... đợi Trăng.

Huỳnh Mai

Anh Đát kính mến!

Tan hội rồi
Ngoảnh lại...không anh
Nón quai thao trễ tràng buồn bã
Anh đi đâu mà bóng chim tăm cá
Quan họ buồn quan họ buồn hơn...

Thì thôi hẹn với nước non
Cho câu Quan họ nửa mòn tương tư.

Nguyễn Đức Đát

Gừi Huỳnh Mai

Tan hội rồi
Ngoảnh lại...không anh
Nón quai thao trễ tràng buồn bã
Anh đi đâu mà bóng chim tăm cá
Quan họ buồn quan họ buồn hơn...

Chúc em năm nay có thiệp báo tin vui nhé.

Huỳnh Mai

Chị Mưa iu iu! Bỗng dưng 16 tháng Giêng lại có mưa rào thế này!

Chị phục em !
Em rất có duyên với tình người tình cảm xứ bắc.
Người ơi người ở...đừng về

Người ơi người ở...em về
dùng dằng đi nửa bước lại muốn quay lại vấn víu quá đi thôi.
Không biết cậu KN đâu rồi đã đọc chưa?

Hehe... Bài này em hoạ với bài "Đò ơi" của Khải Nguyên đấy chị. Em bê bên ấy về dĩ nhiên là "hắn" biết roài. Hì.