CHỜ BAO LÂU NỮA LẠI... RẰM THÁNG GIÊNG?




Chòng chành tựa nón không quai
Anh như cá lội sông dài biệt tăm.

Đợi nhau cho khuyết trăng rằm
Cho đôi con mắt lá răm cũng mòn.

Dẫu rằng Xuân hãy còn non
Trầu têm đã héo em còn đứng trông.

Chòng chành nhớ nhớ... mong mong
Người đi người ở... sang sông mất rồi.

Trèo lên quán Dốc mồ côi
Tình nhân ơi... có nghe lời tình nhân?

Mình em tính cuộc trăm năm
Chờ bao lâu nữa lại… rằm tháng Giêng?!

16.02.09

maihuynhdt

SM ơi! Chị đưa bài mới rồi đấy. Hết mỏi mòn nhé!

singlemom

Chị ơi "chờ bao lâu nữa thì có bài mới để đọc" hả chị?
Dạo này chị bận hay sao mà không thấy bài mới hả chị ngày nào em cũng sang nhà chị thèm đọc một bài thơ của chị chị viết nhé.

Cuối tuần vui nha chị.

maihuynhdt

Chị Noracat ơi! Máy em mấy hôm nay bị virus nặng nên không online được giờ mới sửa xong nè chị hy vọng chị không phải mòn mắt vì chờ. Hihihi.

"Đợi nhau cho khuyết trăng rằm
Cho đôi con mắt lá răm cũng mòn."

Hai câu này lúc đầu em định viết nối theo bài thơ "Chòng Chành" của KN đấy chị ạ.

Có yêu trầu thắm duyên cau
Cho câu "người ở"... sông Cầu... đợi Trăng.

Sau thấy ưng ý nên thêm vào 2 câu đầu cho thành 1 bài thơ trọn vẹn.

Em cũng thích 2 câu ấy. Mắt lá răm mà lúng liếng hay liếc ngang thường là "đổ đình đổ chùa" chị nhỉ. Hic! tội nỗi mắt em to tròn nên chỉ còn cách nhìn thẳng vào đối phương thôi. Hì.

noracat

Huỳnh Mai thương

Bài lục bát tuyệt vời!
Chị quả thực rất mê thơ lục bát mê cả quan họ luôn...
Cảm ơn "nhà thơ của chị"nhìu nhìu nhé.
Chị thích nhất câu thơ này:

"Đợi nhau cho khuyết trăng rằm
Cho đôi con mắt lá răm cũng mòn."

đọc lên mà như thấy trăng vàng lóng lánh...đôi con mắt lá dăm của người thôn nữ lúng liếng sóng sánh trong tiếng hát Quan họ...và nước chảy bên lòng em đợi anh...!

maihuynhdt

...gốc gác của hội Lim chính là từ những khao khát của con người qua "phiên chợ tình" của người Việt cổ đồng bằng Bắc Bộ ấy là "phiên chợ" là nơi gặp gỡ của những đôi nam nữ yêu tha thiết mà vì hoàn cảnh mà không lấy được nhau; yêu mà chỉ dám "đứng ở đàng xa mà liếc lại" có chăng thì liều đến mức "túm vạt áo" chỉ để "đề bài thơ" có chăng là các liền anh chỉ dám nhận từ cơi trầu của các liền chị một miếng trầu têm cánh phượng ấp ủ những khát khao ấp ủ một tình yêu thầm yêu vụng... để rồi khi "quan họ trở ra về" lại phải đợi phải chờ suốt một năm ròng mới mong gặp mặt và tìm nhau. Khi yêu thì đợi chờ nhau tìm kiếm nhau cũng là hạnh phúc!...
----

Đấy là những hình ảnh đẹp của tình yêu mà HM cố gắng thể hiện bằng thơ và cảm xúc của mình đấy KN ạ.

Từ "QUAN HỌ... CHỜ TRÔNG" đến "CHỜ BAO LÂU NỮA... LẠI RẰM THÁNG GIÊNG" là cả một dòng cảm xúc khi HM đọc ĐÒ ƠI và CHÒNG CHÀNH của KN. Thương cho những lời hò hẹn thương cho những đôi mắt kiếm tìm nhau rồi mòn mỏi đợi chờ thử đặt mình vào vai liền chị để rồi nhập vai lúc nào không hay có lẽ vì thơ ca dân ca là tích luỹ từ cuộc sống mà ai trong chúng ta cũng thấy bóng dáng mình trong ấy.

Cảm ơn Khải Nguyên thật nhiều khi đọc và hiểu thật sâu thơ của HM.

maihuynhdt

"Mình em tính cuộc trăm năm"
Mâm cơm sẽ lệch khi ăn một mình
Một mình thổn thức con tim
Cá sa chim lặn em tìm được không?

...
Hi hi...
Thấy "người ta" chờ thấy mà thương quá!

Mến chào Sao Hồng! Không biết nên xưng hô thế nào cho tiện nên xin phép được gọi là bạn vậy. Nếu có gì không phải xin đừng trách nhé.

HM cảm ơn bạn lần đầu ghé thăm và hoạ thơ. Bài thơ này HM không viết cho riêng mình bạn ạ. Vin vào " Mưa Xuân" của Nguyễn Bính và " Chòng Chành" của Khải Nguyên mà HM viết chung cho tất cả những người con gái đang yêu và đang phải chờ đợi người yêu chẳng biết người có về không mà vẫn chờ vẫn đợi.

HM hy vọng vẫn còn nhiều những tình yêu đẹp như thế trong thế kỷ 21 này khi mà trai gái yêu nhau đã xen lẫn vào những toan tính thiệt hơn.

maihuynhdt

Đằm thắm như ca dao ngọt ngào như lời ru vi vu như heo may Hà Nội...nhưng mà nghe tồi tội như một lời than
Hì hì...gặp lại được những dòng lục bát nồng nàn của Cố Nhân đây rồi!
----

Chào anh Thuận Nghĩa

Sở dĩ anh có cảm giác thế vì em cố gắng vận dụng những kiến thức mà em có được về dân ca Bắc bộ (dù còn lờ mờ lắm) để viết đấy anh ạ. Cũng phải cảm ơn bài thơ của Khải Nguyên đã cho em cảm xúc khi viết lên những dòng lục bát này.

khainguyen

Từ CHÒNG CHÀNH đến CÒN BAO LÂU NỮA LẠI... RẰM THÁNG GIÊNG là cả một lao động nghệ thuật với tác giả thơ Huỳnh Mai - một người con gái quê miền Tây chưa một lần ra thăm miền Bắc chưa một lần trực diện nghe người quan họ hát khúc "người ở đừng về" "chàng buông vạt áo em ra..." và chắc chắn chưa một lần được về với hội Lim. KN nói như thế bởi KN trân quý những cuộc thử sức trong không ít những sáng tác thơ của Huỳnh Mai được khởi nguồn từ tình yêu và niềm xúc cảm...

Cái tài tình của Huỳnh Mai trong bài thơ đối đáp này chính là biết khai thác tối đa những câu hát dân ca quan họ (mà như HM tâm sự chỉ nghe trên đài và xem tivi) biết khai thác cả những câu đọc mà như hát từ ca dao thành ngữ tục ngữ của người Việt mình; để khi qua HM các dữ liệu ấy không còn là những chấm phá mà là sự thụ cảm đặc biệt xếp đặt rất đúng chỗ những câu chữ những dấu trong câu gắn với những cung bậc tình cảm đặt mình vào liền chị để nói với liền anh đặt mình vào hoàn cảnh để nhấn nhá thả câu nhả chữ làm thẩm thấu vào tim người đọc những rung động sâu sắc.

Nếu hiểu gốc gác của hội Lim mới thấy được cái hay cái đẹp của bài thơ này. Bởi theo KN gốc gác của hội Lim chính là từ những khao khát của con người qua "phiên chợ tình" của người Việt cổ đồng bằng Bắc Bộ ấy là "phiên chợ" là nơi gặp gỡ của những đôi nam nữ yêu tha thiết mà vì hoàn cảnh mà không lấy được nhau; yêu mà chỉ dám "đứng ở đàng xa mà liếc lại" có chăng thì liều đến mức "túm vạt áo" chỉ để "đề bài thơ" có chăng là các liền anh chỉ dám nhận từ cơi trầu của các liền chị một miếng trầu têm cánh phượng ấp ủ những khát khao ấp ủ một tình yêu thầm yêu vụng... để rồi khi "quan họ trở ra về" lại phải đợi phải chờ suốt một năm ròng mới mong gặp mặt và tìm nhau. Khi yêu thì đợi chờ nhau tìm kiếm nhau cũng là hạnh phúc!

Cái tài tình của Huỳnh Mai khi viết bài này chính là khúc thức hóa được điều khao khát trông mong ấy. Có ai đợi đến "khuyết cả trăng rằm"? Có ai đợi mà liền chị có "đôi mắt lá răm" đẹp và đầy nữ tính kia... có bao nhiêu liền anh muốn túm áo muốn lả lơi câu hát "dùng dằng" "lả lơi"... Ấy vậy mà vẫn "nhất tâm" để...

Trèo lên quán Dốc mồ côi
Tình nhân ơi... có nghe lời tình nhân?
Mình em tính cuộc trăm năm
Chờ bao lâu nữa lại… rằm tháng Giêng?!

Đọc mà thấy thương thấy mến thấy trân quý... dẫu có tội tội có thương thương thì niềm thương ấy là thương cảm chứ chẳng hề thảng qua một chút thương hại nào. Bà mẹ chị em... chúng ta là thế! Phụ nữ Việt Nam là thế! Yêu như thế mới gọi là yêu!

Khải Nguyên xin cảm ơn Huỳnh Mai khi đã có một bài thơ đối đáp chín đến độ... nao lòng!

saohongnho

"Mình em tính cuộc trăm năm"
Mâm cơm sẽ lệch khi ăn một mình
Một mình thổn thức con tim
Cá sa chim lặn em tìm được không?

...
Hi hi...
Thấy "người ta" chờ thấy mà thương quá!

thuannghia

Chào Em!

Đằm thắm như ca dao ngọt ngào như lời ru vi vu như heo may Hà Nội...nhưng mà nghe tồi tội như một lời than
Hì hì...gặp lại được những dòng lục bát nồng nàn của Cố Nhân đây rồi!
Thân mến!