SI TÌNH

By Huỳnh Mai

 

 




 

7 giờ tối. Trời không gió nên những hạt mưa cứ rơi thẳng xuống đồm độp trên lá. Mưa lâm râm loang loáng đưới ánh đèn đường vàng quạch. Tôi ra sân thắp nhang bàn ông thiên thì nhìn thấy gã. Gã ngồi bất động ngay giữa cổng nhà không ở bên ngoài cũng không vào hẳn trong sân khuất trong bóng tối của bụi bùm sụm   mặc cho mưa ướt xung quanh mưa dội xuống đầu. Ánh mắt gã cứ đăm đăm hướng vào bên trong ngôi nhà đang sáng đèn. Mà ánh mắt gã lạ lắm cứ ngây ngây mà thắm thiết vẻ mặt như trông như ngóng nhìn thấy mà thương.

Hỏi dò bà chị tôi mới biết gã đang trồng cây si MiMi nhà mình.Tôi đi vòng qua sau mấy chậu sứ Thái Lan cố bước nhẹ để không làm phiền tới gã. Tội nghiệp chưa! Si tình chi cho khổ.

Thắp nhang xong tôi nhẹ trở lui rồi tò mò ngắm gã. Phải nói là gã đẹp trai còn khá trẻ. Dáng vẻ bảnh bao và có phần lịch sự trau chuốt. Tôi phải nói là gã lịch sự vì nếu so với những gã mê gái khác thường hay sỗ sàng chui rào vào sân nhà rồi ơi ới gọi bạn gái thì hắn chỉ im im ra chiều nhẫn nhịn chờ đợi.  Không biết là gã khờ hay cố ý mang cái vẻ lịch sự  khờ khờ để lấy lòng người yêu đây!

Mà MiMi không biết là vì không có chút xíu tình cảm nào với gã hay còn treo cao làm giá mà cứ vô tư đùa giỡn với bạn Bi trong nhà. Làm giá gì nữa chứ MiMi đã sinh mấy lần đứa lớn nhất cũng đang tuổi thanh niên tấp tễnh kiếm tìm bạn gái tuy còn quấn quít mẹ lắm đứa nhỏ nhất thì vẫn chọp chẹp bú tí mẹ hàng đêm. MiMi ốm đi nhiều chứ không còn mơn mởn như hồi con gái nữa. Chắc là gã yêu thầm đấy thôi.

Lạ chưa cái tình cảm của gã trai tơ bao nhiêu em trẻ xinh lại không màng mà đội mưa trồng cây si trong bóng tối để rồi nhận lấy  sự hờ hững. Tôi thấy bất nhẫn giùm gã. Thì cứ đường hoàng bước vào trước thềm ngay vùng ánh sáng đi biết đâu MiMi sẽ biết mà hiểu thấu cho nỗi lòng của gã. Cứ âm thầm mãi thế thì có ngày gã khác nẫng mất MiMi rồi gã lại rên rỉ khổ sở cho coi.

Tôi vào nhà lâu rồi mà gã vẫn còn ngồi đó. Mấy đứa cháu tôi thỉnh thoảng ngó ra rồi hinh hích cười gã si tình khờ khạo "về ngủ cho rồi đi ông ơi!".

Trời vẫn lắc rắc mưa con lộ trước nhà càng vắng vẻ. Má tôi nhắc khóa cổng sớm trời mưa vầy chắc không ai tới nữa đâu. Tôi cố ý bước giậm chân để gã biết tôi đang tiến về phía gã. Gã giật mình cái độp rồi trở người phóng vụt đi dưới nền xi măng lép nhép vẫn còn in 1 khoảng khô ráo nơi gã vừa ngồi.

Tánh tôi hay tội nghiệp nên ngần ngừ rồi quay lưng trở vô chưa vội khép cổng rào. Thử coi gã có dám trở lại ngồi bên ngoài nhà đợi người yêu suốt đêm không. Gã mà chịu trở lại thì chắc tôi cũng chẳng nỡ khóa cổng đuổi gã đi đâu.

Vậy mà gã trở lại thiệt chứ. Gã lại ngồi đó đúng in chỗ gã đã ngồi lúc nãy lại ngây ngây đăm đắm ngóng vào nhà. Thôi rồi! Gã đã lụy vì tình tự ngược đãi mình dưới mưa để chờ 1 cơ hội mong manh. Tôi thầm mong MiMi biết mà đảo qua sân 1 lần kẻo gã ngồi trông rồi mòn con mắt. (Hehehe).

Cả nhà đóng cửa tắt đèn đi ngủ. Ngoài đường vắng tanh lâu lâu mới có 1 chiếc xe máy phóng vụt qua rồi mất hút trả lại không gian yên ắng chỉ còn tiềng ve kêu rè rè ướt nhẹp. Không biết rồi gã có còn gan lì ngồi dưới mưa suốt đêm không hay cũng mỏi mòn mà rút lui.

Đêm sâu nhòa nhạt trong đêm có tiếng ngao ngào văng vẳng không biết có phải của gã không. Ừ về ngủ để mai còn có sức mà đeo đuổi tiếp chứ. Về đi!

More...

TẢN MẠN MƯA

By Huỳnh Mai

 

 

Tháng Ba trời nóng hầm hập nóng đến độ lá bàng cũng muốn co queo lại để tránh cái nắng gay gắt suốt từ sáng đến chiều. Gió hù hù thổi cứ tưởng sẽ dễ chịu hơn ai ngờ mồ hôi cứ túa ra từ chân tóc lùa 5 ngón tay vào mà cảm giác như đỉnh đầu bốc hơi được.

3 giờ chiều trời bỗng dưng dịu nắng rồi mây đen lũ lượt kéo về. Mưa đi! Mưa đi! Đủ cả những cảm xúc hoan hỉ ngóng chờ cầu khẩn lầm thầm… Và rồi mưa đến thật.

Mưa rồi! Đã lâu rồi không có 1 cơn mưa dễ thương đến thế. Mưa đổ trắng xóa cả đất trời mát rượi tưởng như những giọt mưa ấy trong lành tinh khiết vô cùng không có những tiếng sấm ì ùng và những vệt chớp ngang dọc trên trời không có gió quất mưa ầm ập vào cửa sổ. Cơn mưa thật hiền!

More...

SINH NHẬT ƯỚT MƯA

By Huỳnh Mai

 

 


 

Năm nào sinh nhật mình trời cũng mưa. Buổi sáng nắng tươi hồng đẹp thế mà buổi chiều lại mưa mù mù dai dẳng. Có năm mình và hai đứa bạn thân đội mưa đi ăn mừng (hehehe... Có tâm hồn ăn uống ghê!) hoặc phải dời lại hôm sau.

Năm nay ông trời mừng sinh nhật mình bằng 1 trận mưa to quá chừng lúc 5h30 sáng. Mưa ào ào gõ ầm ầm lên mái nhà như ông trời đang hát HAPPY BIRTHDAY bằng giọng hát "lò rèn kéo bễ" của ca sĩ không chuyên nghiệp. Kết quả là nước ngập khắp nơi và ngập sâu nữa chứ. Năm nay mình kỷ niệm sinh nhật bằng 45 phút "bơi" đến công ty và ướt lướt thướt. Chưa có bánh kem chưa có hoa hồng vì... nước ngập đường cả rồi! Huhuhu...

Mưa vẫn còn dai dẳng đến tận bây giờ nước vẫn còn ngập. Lời chúc mừng sinh nhật đầu tiên là của Khải Nguyên nhưng hổng có hoa và quà. Hehehe...

 25.05.2009

More...

MỘT NGÀY KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

By Huỳnh Mai


 

 

Tôi không muốn đưa ảnh minh hoạ đám cháy hay ngọn lửa vì vẫn còn ám ảnh về vụ cháy vừa qua. Tôi đưa ảnh minh hoạ về tình bạn của chó Bi và mèo vì đấy cũng là 1 điều tôi muốn nói đến trong entry này như chuộc lỗi vì chúng tôi đã bỏ quên Bi.

11g30 ngày 12/05/2009

Tôi đang làm việc ở công ty thì điện thoại báo có cuộc gọi đến. Cầm máy lên thì nghe giọng chị Ba hớt hải như muốn khóc: "kho Mỹ Hạnh cháy rồi cháy lớn lắm em ơi". Tôi ngơ ngác vài giây rồi sực nhớ  "kho Mỹ Hạnh sát vách nhà mình?". "Ừ".

-         "Má sao rồi?"  Tôi hốt hoảng hỏi lạc cả giọng.

-         Chị đưa má sang nhà Hương rồi anh Ba thì đưa sang nhà cô Ba Phấn.

Thật tình lúc ấy tôi cũng không nhớ ra nhà Hương ở đâu nữa chỉ biết là cả nhà đã an toàn.

-         Rồi có kịp lấy theo gì không?

-         Lấy được chút tiền thôi.

-         Em điện cho chị Tư rồi về liền đây. Giữ liên lạc nghe!

-         Alo em đây. Chị nhờ ai đó còn chạy vô được gỡ 2 bình gas quăng xuống sông đi. Nó mà nổ là tiêu.

-        Ừ. Chú Sinh làm rồi. Thôi nhe.

-         Alo có kịp lấy tấm hình của ba không chị ơi?

-         Không kịp rồi em ơi công an phong toả khu vực rồi.

 Tôi như muốn khóc ngay lúc ấy mà không khóc được trong ngực cứ nhoi nhói.

Tôi điện thoại báo cho chị Tư hay xong nhờ một anh đồng nghiệp chở ngay ra trạm xe tốc hành bắt kịp chuyến 12g30.

More...

NGÀY THÁNG BA

By Huỳnh Mai

 

                      
Tháng Ba Sài Gòn chợt thấy mình trở thành bạn thân của những bụi mù và ồn ào của phố xá với những cơn mưa trái mùa bất ngờ đổ oà như nỗi nhớ và với cả những lan man lãng đãng của những ý nghĩ không đâu vào đâu đôi khi thật buồn đôi khi hài hước và… lãng mạn đến… lãng xẹt.

Sáng 10g39 phút ngồi trên tầng hai mà tai vẫn nghe rền rĩ tiếng động cơ xe tiếng còi xe nghe mà sốt cả ruột. Quán cà phê bên kia đường mở nhạc hết công suất vẫn cái bài nhạc lặp đi lặp lại câu tiếng Anh “I’m so lucky I’m so lucky I…” mà nhạc thì giống như là nhạc Thái. Đoán thế thôi chứ ngay cả tựa bài hát mình cũng không biết là gì. Bỗng thấy mình thật phi thường khi vẫn làm việc hàng ngày trong cái mớ âm thanh hỗn độn kia.

12g. Beng! Hết một buổi sáng. Nắng đã gay gắt hơn nhưng chẳng làm cho cái ồn ào kia giảm bớt. Leo xuống tầng trệt rồi leo lên với hộp cơm trên tay vừa ăn vừa dạo blog. Cái nóng đã hắt vào tận chỗ ngồi. Cuối cùng cũng phải nghỉ một tí trước khi trở lại với công việc chứ. Ô hay! Lúc nãy vừa nắng gắt thế mà giờ lại mưa. Mưa oà oà nhưng… lười quá chẳng thèm đi khép cửa. Mưa như xoa dịu cái nóng tháng Ba mưa làm cho không gian lóng lánh… thật đẹp và thật dễ chịu. Nằm dài trên sofa giả vờ ngủ để cảm nhận cái dịu mát của mưa và tiếng ì ùng của sấm. Nghĩ lan man đủ thứ và nhớ…lung tung. Đúng 2g dậy. Sếp cười và bảo mình ngủ say như con gấu chẳng nghe mưa. Hihihi. Kệ!

Tuần tới có lẽ phải tranh thủ về kêu thợ chữa lại mái nhà thôi. Năm nay mưa về sớm. Huhuhu… Tại sao một tháng chỉ có… bốn ngày Chủ nhật?

Còn ba tiếng đồng hồ cho công việc của ngày hôm nay. Lăng xăng một lúc đã thấy hết giờ. Ngán ngẩm làm sao khi mỗi ngày cứ lặp lại cái điệp khúc kẹt xe. Giờ thì mình đã bớt vất vả hơn khi tìm “lối thoát” nhưng… sao đường nào hẻm nào được mình “phát hiện” ra thong dong một thời gian là… lại trở nên đông đúc. Sao đường nào vắng vẻ tui đi là thiên hạ cũng đi theo dzậy chời! Hic.Cry

Sau cơn mưa trời mát hẳn. Sài Gòn mùa này hoa điệp vàng nở vàng rực những con đường. Người và xe cứ vô tư chen chúc nhau . Lại kẹt xe! Dân Sè Goòng được rèn luyện bởi kẹt xe nên dù kẹt cứng ngắc vẫn không thấy ai cằn nhằn cáu gắt chỉ có những tiếng “alô” và “ em đang bị kẹt xe ở đường ABC nè” “má đang tới kẹt xe ở XYZ nè”. Kẹt xe người xa lạ bỗng trở nên như quen biết. Có bác loay hoay tìm cách đưa xe lên vỉa hè cao thì vài anh trong đám kẹt xe liền xăng xái phụ một tay. Mấy kẻ đứng gần nhìn nhau cười một cái thế là “nhà tui bên kia đường mà tui đứng đây một tiếng rồi vẫn chưa dzìa tới nhà được” “tui cũng dzậy nè” vài người tuy không tham gia nhưng vẫn hóng chuyện rồi cười khì một cái bớt căng thẳng hẳn đi ấy chứ. Laughing

Gió ùa qua xoa dịu đi cái không khí nóng hừng hực vì chen chúc của người và xe. Ô kìa! Gió lay hàng điệp vàng bên đường làm những cánh hoa vàng rơi rơi chao đảo rồi vướng trên mũ bảo hiểm trên tóc trên vai… Đẹp quá! Cảm ơn cái sự kẹt xe chiều nay. Nếu không có kẹt xe thì mình không có những giây phút lãng mạn dưới hoa thế này.

Nhưng… phải chi chiều nay có ai làm tài xế để mình khỏi loay hoay xoay sở trong đám kẹt xe thì… cái lãng mạn sẽ còn tăng lên bội phần nhỉ?!!!

Một ngày của tháng ba khép lại bằng 1 bài thơ lan man.

 
NGÀY THÁNG BA


Gọi gió cho gió bâng khuâng
Cho cơn nắng dịu dàng đi một chút
Trời trong hơn và mây xanh hơn.

Gió nói gì với những lá non
Mà sáng nay lòng ta chơi vơi…
Thèm trốn vào anh nơi góc khuất.

Gọi cánh hoa vàng tháng Ba… rưng rức
Dâng tặng buổi trưa mùa cài lên tóc
Ta lặng im nghe tiếng thở của thời gian.

Gọi bình yên cho trái tim ngoan
Cho nỗi nhớ đừng ồn ào như phố
Tháng Ba rưng rưng… oà vỡ… mưa.

06.03.2009

More...

GIẤC MƠ CỦA CHÚ CHUỘT NHẮT

By Huỳnh Mai




Cảm tác từ chuyện kể Cái chết lúc nửa đêm của Khải Nguyên

Nó rón rén thò đầu ra khỏi khe tủ ngắm nhìn say sưa anh chàng đang ngồi bên bàn làm việc. Anh ấy đang say sưa đọc gì đấy trên cái “tivi” rồi lọc cọc gõ gõ trên cái mảnh dài dài trăng trắng có vô số phím. thế là những con chữ lại hiện ra trên cái “tivi” ấy.

“Xem kìa dáng anh ngồi mới nghiêm trang làm sao. Cái kính cận trễ xuống cái đầu hơi nghiêng… Anh ấy đang làm việc. Ngưỡng mộ quá! Có bao giờ mình được như anh ấy đâu”.

Nó suy nghĩ và thừ người ra…

Và rồi nó quyết định khám phá thế giới của anh ấy người mà nó vô cùng ngưỡng mộ. Nó dè dặt đặt những bước chân đầu tiên ra ngoài cái khe tủ bình yên hàng ngày nó vẫn ở cố nén nhịp đập rộn rã của trái tim bé xíu trong lồng ngực đưa mắt nhìn quanh.

Giờ thì nó biết cái mà anh ấy đang dán mắt vào không phải là cái ti vi. Mấy con thạch sùng có cơ hội đến gần anh ấy đã giảng cho nó nghe đấy là cái màn hình còm píu tờ và cái mảnh dài dài trăng trắng có vô số phím kia gọi là cái bàn phím. Cái xếp đầy trên giá kia gọi là sách. Nhưng ô kìa! Cơ man nào là sách. Sách trên giá sách trên giường trên bàn và cả trên sàn.

“Thảo nào mà anh ấy giỏi thế. Mình đã từng thấy buổi sáng anh ấy áo sơ mi bỏ vào quần thẳng nếp mang cặp đi làm từng thấy anh ấy mang cả xấp giấy dày cộp gọi là tài liệu nghiên cứu… chắc là anh ấy đọc nhiều lắm. Lâu lâu còn thấy vác ba lô đi công tác xa với lỉnh kỉnh máy móc nữa chứ”

Nó lại miên man nghĩ.

Bọn thạch sùng lại thì thào bảo “anh ấy giỏi thế là nhờ học bao nhiêu năm và đọc bao nhiêu sách ấy chứ”.

Trong cái đầu nhỏ bé của nó lóe lên tia suy nghĩ mà nó cho là sáng kiến.

“Đúng rồi! sao mình không học và đọc giống như anh ấy nhỉ? Cùng lắm mình chỉ biết được cái trên giá kia gọi là sách cái “tivi” và cái mảnh trắng kia là cái màn hình còm píu tờ và bàn phím thôi và mình chưa bao giờ đi xa quá con phố này cả. Mình phải học phải đọc giống anh ấy để biết nhiều hơn đi xa hơn để biết thế giới này ra sao và.. cho lũ thạch sùng kia không dám lên mặt kinh khỉnh mình nữa rồi chúng sẽ phải xếp hàng nghe mình giảng giải về những hiểu biết của mình”.


Nó quyết định thế và nó quyết tâm thực hiện. Nhưng chao ơi! Nói thì dễ nhưng thực hiện sao mà khó. Anh ấy còn ngồi kia làm bốn chân của nó như cứng lại. Nhỡ anh ấy thấy nó thì sao nhỉ? Nó bé xíu thế này 1 bàn chân anh ấy thôi cũng đủ nó bẹp dí rồi.

“Hay là chờ khi anh ấy đi ngủ nhỉ? Khi ấy mình sẽ có cơ hội đến gần giá sách để thực hiện ước mơ”.

Và rồi cái giờ phút nó mong mỏi đã đến. Chiếc kim ngắn của lão đồng hồ đã nhích dần đến con số 10. Nó thấy anh ngáp dài vươn vai rồi bước về phía giường tắt đèn đi ngủ.

Ôi! Trống ngực của nó lại đập rộn rã. Phóng thẳng 1 hơi tới chỗ giá sách nó bắt đầu nghiêng ngó qua các bìa sách…

” Nhiều quá! Chỉ đọc tựa sách thôi chắc trọn cả đêm nay rồi biết khi nào mới đọc hết mớ sách này biết bao giờ mình mới giỏi như anh ấy đây? Thôi thì cứ chọn quyển dầy cộp này xem sao”

“Ôi! È..è… sao mà nặng thế! Cái bìa sách thôi cũng nặng chết khiếp thế này! Ặc! Ặc!... phải cố lên…! Cố lên…!”

Nó lấy hết sức bình sinh giở cái bìa sách lên. Nhưng… ơ kìa… chông chênh.. chông chênh… và 1 mảng đen nặng nề ập xuống nó. “

Ôi! Em ngộp thở quá! Cứu em với anh ơi!”

Bọn thạch sùng chạy tới giương mắt nhìn chỉ trỏ bàn tán rồi lảng ra xa. Việc ngoài khả năng sức lực của chúng mà.

“Dường như anh nghe tiếng mình kêu cứu anh ngồi dậy bật đèn rồi! Nhưng ơ kìa! Đèn lại phụt tắt. Anh ấy lại quay về với giấc ngủ. Hic hic…”

Nó thấy hơi thở mình yếu dần yếu dần và như buồn ngủ lắm nó khép mắt lại và chìm vào giấc mơ giấc mơ phiêu lưu vượt ra xa hơn cái khe tủ nó đang ở con phố nhà anh và… lũ thạch sùng đang xếp hàng say sưa nghe bài giảng của anh chuột nhắt điển trai. Nó mơ và.. mơ…



Ảnh do Khải Nguyên cung cấp

25.10.2008

More...