TẾT TẾT TẾT... TẾT HẾT RỒI!

By Huỳnh Mai

 

Tết năm nào cũng chụp hình. Nhìn hình để biết mình đang... cũ đi. 

  

 

More...

DENNY

By Huỳnh Mai

 

Một số hình ảnh hài hước của Denny- cô nhóc tinh nghịch và nhõng nhẽo. Cười chút chơi để lấy khí thế làm việc nhé!

Em còn bé lắm em chưa biết gì Innocent

  Đồ chơi của em nè Cool

Đừng có mà giành đồ chơi của em nha. Em hổng chịu đâu!

Em chẳng sợ đêm đen. Và em không cần đèn


 Ai muốn học bí quyết trắng răng không cần kem đánh răng?

Thảm cầu thang đen hơn hay em đen hơn?

Má mi làm em nghiện mất roài. Cho xin điếu thuốc. Hic hic...

More...

NGÔN NGỮ SÁNG TẠO

By Huỳnh Mai

 

 1 ly cà phê đá!

 

CHUYỆN THẬT 100%

Bên kia đường có 1 quán cà phê nho nhỏ. Tạm gọi là quán vì không biết nên gọi thế nào cho đúng. Chỉ có 1 cái xe ép nước mía để trước cửa nhà 1 cái kệ nhựa để ly thùng đá 2 cái bàn tre và vài ba chiếc ghế. Khách thường là hàng xóm nhân viên của các công ty xung quanh trong đó có công ty của mình. Nhưng vấn đề mình định đề cập không phải là về quán cà phê mà là cô chủ thông minh dễ thương hay cười và cách gọi thức uống giải khát đầy “sáng tạo” của khách.

Chuyện bắt đầu từ cánh nhân viên của công ty mình ăn gian vài phút đầu giờ chiều để uống 1 ly cà phê cho tỉnh táo hoặc 1 ly nước mía mát rượi để giải khát nhưng ngại băng qua con đường khá rộng giữa trưa nắng chang chang gọi điện thoại riêng thì sợ tốn tiền mà các anh chị em tự giác không dùng điện thoại công ty để linh tinh chuyện nên anh lái xe nhà mình sánh tạo ra cách gọi thức uống đầy ấn tượng.

More...

TIN NHẮN CHIỀU THỨ NĂM

By Huỳnh Mai

 


Mình quyết định chọn tựa đề của entry này là TIN NHĂN CHIỀU THỨ NĂM. Nghe thì có vẻ tiểu thuyết lắm nhưng nó không phải nói về thế giới ba bốn năm... chiều mà là vì chiều hôm qua lúc 18:44g mình nhận được 1 tin nhắn từ số điện thoại 01293213162 với nội dung:
Chuc mung ban da nhan duoc 1 chiec dien thoai T850i tu chuong trinh Quay So Ngau Nhien cua Mobifone. SoanTin: TXU 850i va gui 4 lan den 6769 de xem chi tiet.

More...

BÂNG KHUÂNG PHỐ NÚI

By Huỳnh Mai

 

 

Phố núi ơi! Em về thăm phố núi
Dốc vẫn đầy sương thông khẽ khàng reo.
Núi nghiêng núi phập phồng trong gió rét.
Chỉ với tay chạm mây trắng lưng đèo.

Phố núi chông chênh…
Chông chênh màu nắng
Mimosa buông thả áo ai vàng
Đà Lạt mùa này nhiều mưa gió

Ướt cả chiều… Trên những phố lang thang.

Em xứ nắng thèm chút hơi giá buốt
Nhớ núi bâng khuâng… thao thức cà phê.
Có ai đứng đợi ai nơi đầu dốc
Khăn áo len như ngóng em về.

Em phố núi chiều nay quay quắt nhớ
Anh cao nguyên bàng bạc mây ngàn
Giá có chút hơi ấm từ nhau nhỉ
Như mặt trời xua sương giá mau tan. 

Dalat 08/2009

 

More...

ĐÀ LẠT KÝ

By Huỳnh Mai

 
Nhớ Đà Lạt quá nhớ đến cồn cào vì có dễ 5 năm rồi mình chưa được trở lại Đà Lạt. Phần vì bận phần thì... chả lẽ khăn gói đi tour 1 mình vì lũ bạn - lúc mình rảnh thì họ bận và ngược lại. Nhớquay quắt những buổi sáng se lạnh sương giăng bảng lảng trên ngọn cây và ướt đầm vạt cỏ nhớ những cánh hoa tươi rung rinh khoe sắc đẹp tinh khiết kiêu sa... Thèm co ro trong ngọn gió đêm để tận hưởng cái lạnh mà Sài Gòn không thể nào có được...
Sau nhiều lần mình ỏn ẻn ỉ ôi với sếp sếp cũng đồng ý cho cả đám nhân viên hưởng 1 kỳ nghỉ ở xứ sương mù. Đặt phòng rồi thế mà giờ chót nhiều người rút lại vì lý do cá nhân. Không đủ quân số nên đành phải hủy chuyến đi mà mình ấp ủ. Buồn gì đâu ! Thấy mình bí xị sếp thương quá nên hứa sẽ sắp xếp chuyến đi vào 1 ngày khác. Hoan hô Mum!
Rồi thì cũng lên đường bắt đầu chuyến đi mơ ước. Chỉ có 4 người : Sếp Dagmar Tanja cô Nga và mình. Sếp lái xe. Mỗi lần xe qua trạm thu phí là bọn mình không nhịn được cười vì mấy nhân viên bán vé cứ nhìn chằm chằm vào xe vì lạ quá - 1 bà người ngoại quốc lái xe còn 2 cô Việt Nam thì ngồi nhơn nhơn ngắm cảnh. Hì.
Mấy năm về trước mình toàn là đi từ Sài Gòn ra Nha Trang rồi từ Nha Trang mới lên Đà Lạt qua ngả đèo Ngoạn Mục. Lần này thì từ Sài Gòn thẳng tiến nên được biết thêm nhiều điều nếu không chắc sẽ được xếp vào danh sách "chị Hai Lúa".
- Dừng xe ngắm hồ Trị An 1 chút xíu.

- Vài chú ngựa đang măm cỏ trong vườn khu du lịch sinh thái Madagui. Lần đầu tiên tớ sờ (không biết chú hay cô) ngựa hơi run. Nó cứ tỉnh bơ măm cỏ không thèm để ý đến mình.

- Suối Đạ Hoai - Cầu treo qua suối Đạ Hoai.


Sau khi dùng bữa trưa tại khu du lịch Madagui cả "bọn" lên xe tiếp tục hành trình đi Đà Lạt. Đã nghe thông báo cách nay cả tháng trước về chuyện kẹt xe do sạt lở ở đèo Bảo Lộc nên đường xấu kinh khủng nhưng mình không nghĩ là việc sửa chữa đường chậm đến vậy. Đường đèo khúc khuỷu hẹp chỉ vừa đủ cho 2 chiều xe lên xuống nay lại bị sạt lở nên càng hẹp thêm. Một chiếc xe container bị hư ngay đầu dốc thế là kéo theo giao thông ách tắc suốt cả đoạn đèo. Mất cả giờ để xếp hàng "bò" qua đèo Bảo Lộc. Bụi mù mịt.
Nào giờ chưa ngồi trên xe do sếp lái giờ mới thấy hết "tài nghệ" lái xe của Mum. Đường quanh co zíc zắc thế mà sếp cứ vèo vèo lên dốc ngoặc cua như 1 tay cowboy trong phim hành động. Nhìn đồng hồ tốc độ cứ thấy kim chỉ 60km/h đều đều. Mỗi lần ngoặc cua là mình cứ thót cả tim nín thở qua hết đoạn mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi cũng quen vì thấy Mum lái rất điệu nghệ canh đường rất chuẩn. Yên tâm rồi!
Ghé thác Pren 1 chút trước khi vào Đà Lạt. Thất vọng vì cho dù khung cảnh được cải tạo nhưng thác nước bẩn lối đi bên dưới thác không được tu bổ vệ sinh nên bẩn và nguy hiểm nếu muốn đi qua bên dưới thác như trước đây. Nhưng mình cũng tranh thủ chụp 1 tấm trong khuôn viên của thác.

Xe đến Đà Lạt khoảng 5 giờ chiều. Ăn tối ở Thanh Thủy bên bờ hồ Xuân Hương nhưng mưa và gió nên mình chả chụp được tấm ảnh nào. Sếp có chụp cho 1 tấm nhưng do đi đường xa cả ngày có lẽ hơi mệt nên xí quá. Không up lên đây. Hì.
Người ta bảo 1 ngày ở Đà Lạt có đủ 4 mùa Xuân Hạ Thu Đông quả không ngoa. Những lần trước đi cùng lũ bạn nhí nhố nên mình không để ý giờ mới cảm nhận được những thay đổi kỳ diệu của tiết trời. Buổi sáng se lạnh và ấm dần lên khi mặt trời ló dạng hoa cỏ tươi mơn mởn như đang mùa Xuân buổi trưa nắng ấm và nóng dần như đang mùa hè buổi chiều nắng bắt đầu dịu đi rồi có chút mưa gió bay qua như mùa thu hiu hiu mát càng về đêm nhiệt độ càng thấp dần và lạnh như mùa Đông.

Ngày thứ 2 ở Đà Lạt cả bọn hào phóng đi dạo chụp ảnh hết cả buổi sáng ở thung lũng Suối Vàng vì khung cảnh tuyệt đẹp của hồ Dankia.

Rừng thông cao vút xanh rì. Những tia nắng sớm xuyên qua tán lá nhảy nhót trên mặt cỏ vẫn còn ướt đẫm vì trận mưa đêm qua. Mùi cỏ mùi lá thông ngai ngái làm mình liên tưởng tới chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ" đang đi vào rừng.

Cảm xúc vỡ òa khi nhìn thấy mặt hồ Dankia lấp lánh trong nắng hòa với rừng thông xanh đẹp như tranh thêu.



Hoa Cẩm tú cầu nở to xanh biếc. Thử nhé! Ô! Chùm hoa to hơn cả đầu người.

Hoa đẹp thế sao mình không điệu 1 chút chụp hình cho thỏa nhỉ.

Đẹp quá! Chả thế mà mình cứ tung tăng chụp ảnh suốt làm sếp cười trêu " Mai phát điên vì hoa rồi". Hihihi.

Có con suối nhỏ dễ thương róc rách chảy ở đây này.

Lần đầu tiên mình trèo lên cái xe gỗ thế này.


Sếp bảo mình quay tay gàu bên giếng. Sếp chụp cho 1 tấm này. Mum nói bọn trẻ ở châu Âu có 1 trò thú vị là quay tay gàu và và miệng nói " Well well well. Wish the well make me well" để biến ước mơ thành hiện thực. Trời! Sao mum không nói sớm lúc em đang quay tay gàu để em còn ước. Hihihi.

Cái hoa này đẹp và lạ quá. Có ai biết nó tên gì không nhỉ?

Khu vườn Bonsai. Toàn là những cây bonsai mười mấy năm tuổi trở lên. Khu rừng mini này có giá hơn ba trăm triệu.

Cây thông bonsai này 300 tuổi và giống thông này ngày nay còn lại rất ít chỉ ở 1 vài nước trong đó có Việt Nam.

Nhờ chú bảo vệ mình mới được biết đây là 1 tác phẩm gồm tảng gỗ hóa thạch 30% 1 gốc cây khô và 1 cây tùng bonsai 15 năm tuổi mang ý nghĩa của sự sống già cỗi và trường tồn. Tác phẩm có tên "Vết lăn trầm" dựa theo tên 1 ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Chú vui vẻ cho phép mình ngồi trên thảm cỏ mịn màng để chụp 1 kiểu còn nhiệt tình trèo lên cây hồng lúc lỉu quả và hái tặng mình 1 quả hồng chín ngọt lịm. Hix. Mình mải măm nên quên chụp hình quả hồng chú tặng roài.

Hôm nay mình mới biết cái này gọi là "gỗ lũa".

A a a a a...! Thích quá! Vui quá!

Buổi chiều đi cáp treo qua Trúc Lâm thiền viện. Lẽ ra 1 cabin 4 người nhưng sếp và Tanja lên 1 cabin mình và cô Nga đi chung. Gió hơi mạnh nên cabin bị lắc sợ sợ là... nên tay cứ phải vịn vào thành cabin chả dám giơ máy ảnh lên chụp.
Lên đến thiền viện thì trời đầy mây. Chuông gió lắc lư đing đong thanh thanh trong khung cảnh tĩnh mịch làm tâm hồn như phiêu diêu lâng lâng. Lạ hè! Nào giờ mình có cảm giác này đâu? Hay... ta đã già? Hic.
Đi bộ vòng qua hồ Tuyền Lâm đến được quán Gió thì trời đổ mưa to. Quả đúng với tên quán! Gió thổi ào ào mặt hồ dậy sóng. Cả nhóm co ro trước mái hiên quán vừa trú mưa vừa cố thưởng thức ly cam vắt lạnh buốt. Rồi cũng đón được taxi trở về bãi xe. Hết 1 buổi chiều mà không chụp được tấm ảnh nào.
Sáng nay phải về rồi.
 
Sếp định ở lại thêm 1 ngày nhưng rồi cũng quyết định về. Tội nghiệp sếp phải lái xe vất vả nên mình và cô Nga không xin thêm ngày. Tanja tách nhóm ở lại thêm vài ngày vì còn muốn đi thêm nhiều nơi sau đó đi dần ra Hội An Huế Hạ Long rồi Sapa.
Mình và cô Nga dậy sớm đi dạo 1 chút như muốn có thêm chút thời gian với Đà Lạt. Mình hơi buồn vì thời gian ở Đà Lạt ngắn quá. Tiếc gì đâu! Chả muốn rời Đà Lạt tí nào.

8 giờ. Mình nhìn ra ngoài cửa xe cố thu thêm vào tầm mắt màu vàng của hoa mimosa màu trắng nhụy vàng của Margarit và màu tím của hoa gì đấy bên vệ đường mà mình chưa kịp biết tên.Tạm biệt Đà Lạt nhé! Hẹn ngày trở lại.
01.09.09 .

More...

DỊU DÀNG SẮC XUÂN

By Huỳnh Mai



 

 Ca khúc DỊU DÀNG SẮC XUÂN

Nhạc: Nguyễn Nam
Ca sĩ: Mỹ Tâm


KÍNH MẾN CHÚC CÁC ANH CHỊ VÀ CÁC BẠN MỘT XUÂN MỚI VUI TƯƠI HẠNH PHÚC VÀ MỘT NĂM MỚI AN KHANG VẠN SỰ NHƯ Ý.

More...

Đài PTTH Bạc Liêu giới thiệu bài thơ "ANH" của HUỲNH MAI

By Huỳnh Mai

 

Thật bất ngờ và ngoài mong đợi của Huỳnh Mai khi chị Ngọc Yến nhắn "Ồ chị đang đi tìm Huỳnh Mai nè bài thơ "Anh" chị giới thiệu trong chương trình Tiếng thơ của Đài nếu HM muốn giới thiệu trên trang của HM thì "thông báo" nhé chị sẽ chuyển vào email hoặc để riêng ở album cho em sang tải về... hoặc cách nào khác em cho biết nhé!"

 Dĩ nhiên là Huỳnh Mai vui ghê lắm chạy sang nhà chị tải file về máy ngay để nghe nhưng... vì mắc cỡ nên lần lữa mấy hôm nay giờ mới

đưa lên. Mặc dù tự nhận xét thơ của Huỳnh Mai còn non và chưa thể gọi là xuất sắc nhưng Huỳnh Mai hiểu đây là tấm lòng của chị Ngọc Yến chị Hồng Vân và còn của cả các anh chị Bạc Liêu. Hy vọng đây là một hạt cát nhỏ trong vô vàn hạt cát một bông hoa nhỏ trong vô vàn bông hoa làm nên vườn thơ.

Huỳnh Mai xin cảm ơn chị Ngọc Yến chị Hồng Vân Nhạc sỹ Minh Thu và các anh chị ở Bạc Liêu đã giới thiệu bài thơ "ANH" đến với thính giả yêu thơ.

 



Chị NGỌC YẾN giới thiệu bài thơ  "ANH" của HUỲNH MAI
Bài thơ "ANH" qua giọng ngâm của chị HỒNG VÂN
Ca khúc "MẢNH GHÉP ĐỜI NHAU" phổ từ bài thơ  "ANH"
            do Nhạc sỹ MINH THU phổ nhạc và trình bày

 

 

 

More...

DỐC XƯA

By Huỳnh Mai

Tháng Chín rồi! Ngày 2 buổi sáng đi chiều về bận bịu với công việc bạn bè...
Rồi một hôm giật mình... nghe quanh mình xôn xao. Ngày khai trường đã tới!
Mỉm cười nghe tiếng học trò í ới gọi nhau bật cười khi thấy có chú bé khóc nhè ngày đầu tiên đi học...
Tối về tìm nghe ca khúc "DỐC XƯA" rưng rưng nhớ về một thời hồn nhiên.
Thèm quá những phấn trắng bảng đen nhặt cánh phượng ghép làm bươm bướm...

Nhớ!





Ca khúc DỐC XƯA
Nhạc và lời: NS NGUYỄN TUẤN KHANH
Ca sĩ: CỔ KIM HÙNG

Về con dốc xưa hàng me lao xao cơn gió đùa.
Có bao kỷ niệm trải dài trên lối đi quen.
Trường xưa vẫn đây hàng phượng vĩ giữa sân chờ nắng lên
Bầy chim sẻ líu lo ngòai mái hiên.
Lắng trong lòng nỗi nhớ mênh mang.

Lời thầy kính yêu còn vang đâu đây trong gió chiều.
Chút hương ngày hè còn đọng trong tiếng nhạc ve.
Bạn thân mến xưa tựa như những cánh chim bay về chốn nao
Đời muôn lối biết bao chuyện bể dâu
Vẫn mong ngày ta gặp lại nhau.

Đã lâu không về dốc xưa kỷ niệm
dấu yêu một thời mộng mơ hoa nắng.
Bước chân ai còn vấn vương trên đường lúc xưa tan trường ngập nỗi thân thương.
Dáng xưa đâu rồi? thóang nghe bồi hồi khúc ca xuân ngời ngày nào em hát.
Tiếng ca trong vời ngát hương thanh bình chứa chan tim mình nguyện ước xa xôi.

Ngày ấy xa rồi chỉ còn lại tiếc nuối dâng trong tôi.
Tiếng ai đùa vui giữa sân giờ chơi rộn rã.
Người nhớ hay quên? cành hoa trao nhau ép trong sách tập.
Thắm trong hồn tôi biết bao mộng đẹp ngày xanh.

More...

CƠN MƯA CHIỀU

By Huỳnh Mai

 

 

Bốn giờ chiều. Mây đen vần vũ kéo tới và gió… như chưa từng gió. Cây cối ngả nghiêng và mưa như trút mưa như chưa bao giờ được mưa. Tôi và các đồng nghiệp lo lắng nhìn cơn mưa bên ngoài “mưa thế này có khi lại ngập đường”. Sếp bảo chưa có năm nào ông trời khó chịu như năm nay mưa gió lần nào cũng dữ dội.

Rồi cái điều mọi người lo lắng cũng xảy ra. Con đường trước công ty ngày thường sạch đẹp thế có cả dãy phân cách rộng trồng hoa cau kiểng đẹp thế mà sau nửa giờ mưa to đã biến thành 2 con sông rộng (phải gọi là 2 con sông vì đây là đường 2 chiều và do có dãy phân cách rộng ở giữa). Đến 5 giờ thì con đường đã chìm sâu trong nước những con đường trong khu vực cũng không chịu kém cũng ngập tương đương. Ngồi chết dí tại công ty đến hơn 7giờ nước mới rút bớt. Thôi đành ra về chứ chẳng lẽ cứ ngồi lại chỉ để blog và chơi game.

Trời vẫn còn mưa lắc rắc ấy chứ. Mưa không dày nhưng hạt cũng khá to. Lại loay hoay mặc áo mưa và… xắn quần cao gần đến đầu gối. Trên mưa dưới nước và cái lạnh của cơn mưa chiều làm se se buốt bàn chân. Lạ chưa! Ở Sài Gòn mà lại phải xắn quần lội nước. Bất chợt nhớ đến những ngày còn ở quê những lần mưa gió co ro đội nón lá xắn quần ra đồng. Và bất chợt nhớ cái lạnh bây giờ đâu có bằng cái lạnh năm xưa nửa đêm mưa ba lặn lội ra đồng.

Ngày ấy hình như nhà nào cũng khó khăn như nhau. Có được mảnh ruộng là đỡ lắm rồi. Dân Sài Gòn về có biết làm ruộng là gì đâu mà ba cũng đành phải trở thành nông dân rồi dần dần thành nông dân thứ thiệt.

Ruộng gò nên cực nhọc nhân đôi. Không đủ nước như ruộng sâu nên phải dùng máy để bơm nước lên ruộng. Mà ngày ấy máy để bơm nước đâu phải là máy bơm mà là máy Koler dùng để chạy ghe tàu chế thêm cái ống bằng sắt tròn đường kính cỡ 3 tấc dài hơn 2 mét gắn cặp vào để bơm nước từ mương lên ruộng. Mỗi lần bơm là 2 cha con hì hụi chất cái máy có cái càng dài ngoằng lên xe đạp ràng buộc cho chắc. Ba 1 vai vác cái ống sắt 1 tay phụ ké tôi đẩy cái xe đạp. Ra đến ruộng lại hì hụi khiêng vác lắp ráp… mà có khi cái máy cũ xì lại trở chứng không chịu chạy. Cũng may là ba có nghề thợ máy nên rồi cũng làm cho nó nổ giòn chạy ngon lành.

Nhưng mà có bơm thì cũng tốn xăng dầu nhiều hơn người ta nên ba phải nghĩ cách tiết kiệm bằng cách canh theo những con nước lớn ban đêm khui đập để nước chảy vào ruộng.Nhà tòan con gái nên những lúc lặn lội đêm hôm như thế lại phần cho ba. Đêm không mưa còn đỡ. Chín giờ tối ba bảo tôi đưa ba ra ruộng. Gọi là đưa chứ ba chở tôi trên chiếc xe đạp sườn ngang của ba. Đến nơi tôi đạp xe về ba một mình ra ruộng. Những đêm mưa dầm ba một mình đi bộ ra ruộng cách nhà khoảng 1 cây số. Ba thức canh đợi nước lên khui đập rồi lại thức canh đến khi nước bắt đầu ròng là phải đắp đập lại để giữ nước. Đứa con gái đang tuổi lớn như tôi có khi ngủ khì chẳng hay lúc nào ba về.

Sao cơn mưa chiều nay lại làm tôi nhớ ba đến thế. Nhớ những lúc 2 cha con chống xuồng ra ruộng những lúc bơi xuồng chài cá và nhớ cả những mùa nước nổi trầm mình cắt lúa với ba với má. Nhớ cả những lúc trời mưa tôi xắn quần ra ruộng mang cho ba gà-mên cơm mà thức ăn thì đạm bạc vô cùng.

Cơn mưa chiều nay có làm tôi lạnh tôi phải xắn quần lội nước dầm mưa giữa Sài Gòn nhưng cái lạnh của tôi có thấm vào đâu so với cái lạnh khi ba dầm mình dưới mưa giữa khuya hay co ro trong căn chòi lá giữa ruộng. Cái lạnh cơn mưa và màn đêm nhập nhoạng khiến tôi cứ lan man nhớ… và nhớ... Con nhớ ba quá! Ba ơi!

 


 12.08.2008 

More...