MÙA THU CÒN XA LẮM

By Huỳnh Mai

Bây giờ chỉ mới tháng Ba
Em biết mùa thu còn xa mà vẫn nhớ.
Ngày mùa thu đi...lời tạ từ dang dở.
Có khi nào anh chợt nhớ em không?

Thu vẫn là mùa thu ấy mênh mông...
của anh của em của một thời vụng dại?
Ước chi gió đưa mùa thu trở lại
Dẫu mùa sang nắng trải chói chang lòng.

Em sẽ trải thơ tình nơi thềm vắng để hong
Cho ấm lại những ngày xưa tháng cũ.
Mưa mùa này có ai xòe tay giữ
Cất trong lòng đếm giọt để ưu tư?

Có khi vì yêu bỗng hóa ngây ngô
Biết xa thế nhưng vẫn chờ mong thế.
Lắm lúc em muốn tin một điều không thể
Là mùa thu xưa bất chợt sẽ quay về.

Em ước mong có một khoảng trời...
chỉ có mùa thu em anh và kỷ niệm...
Để được gần nhau như chưa từng xa vắng...
Dẫu biết bây giờ chỉ mới tháng Ba.

 

08.03.2008 

More...

HOA TRONG SÂN NHÀ

By Huỳnh Mai

More...

CHIẾC ĐỒNG HỒ CỦA BA

By Huỳnh Mai

 

 Viết cho Ba kính yêu.

 

 

 

 Tôi không biết ba tôi mua chiếc đồng hồ ấy khi nào chỉ biết là hồi còn bé tí khi tôi bắt đầu nhận biết được những thứ có trong nhà thì chiếc đồng hồ ấy đã có rồi. Nếu tính tuổi chắc tôi phải nhường nó làm bậc đàn anh đàn chị.

 
Đồng hồ chạy bằng dây thiều. Cứ mỗi 15 phút đồng hồ lại dạo 1 khúc nhạc tình tinh tính tính tinh tinh…

 

More...

BẾN XUÂN

By Huỳnh Mai

 

 


Mùa Xuân vừa chạm ngõ
Hoa đã vàng xóm quê.
Lối đồng hương nếp mới
Thoảng bay theo gió về.

Bên kia bờ xanh nắng

Hàng cau thưa ngả nghiêng                                      

Mầu hoa như dệt gấm
Đón gió vừa mới lên.

Đò ai còn nán đợi
Người bên kia chưa sang.     
Mái chèo đưa nửa nhịp
Nửa dòng sông nắng tràn.

Khách xuôi về trăm nẻo
Sông dài mấy ngã ba...
Lòng như còn nán lại
Thả trôi về bến hoa.

 

28.01.2008 

 



 

More...

THÀNH PHỐ MÙA ĐÔNG

By Huỳnh Mai

 

 

Đâu vắng mất tiếng chim trong vòm lá
Ngày mùa Đông thành phố khoác sương mù
Ta bỗng thấy yêu từng giọt nắng
Đang rót vào ô cửa hình như…

Cái lạnh Sài Gòn chẳng đủ để co ro
Để bàn tay tìm một bàn tay. Nhớ!
Lá non rung khẽ khàng như tiếng thở
chợt thật gần chợt bãng lãng xa xôi.

Gió  vô tình mang những đóa vàng rơi
...nhè nhẹ chạm vào đời đang mở ngỏ.
Có ai đó đợi chờ ai đâu đó
chẳng biết mùa đang gởi chút hương say.

Ai một mình ngang qua ngõ sớm nay
Có thấy mùa Đông phương Nam
    dịu dàng như con gái?
Có ánh mắt ai đó còn ngần ngại...
Chẳng nói gì chỉ đăm đắm trông theo.

13.01.08 

 

More...

ĐỪNG

By Huỳnh Mai

Đừng anh nhé! Đừng nhìn em như thế
Đừng đốt em bằng ánh mắt nồng nàn.
Em cháy hết sẽ không còn gì nữa.
Lửa tình yêu vừa bén đã vội tàn.


Đừng anh nhé! Đừng ân cần như thế.
Đừng xua bão vào góc nhỏ bình yên.
Em yếu đuối và trái tim yếu đuối
Sẽ khóc nhiều khi anh đến rồi quên.

Anh đừng nói để em còn im lặng
Cứ ơ hờ như buổi mới vừa quen.
Lỡ có xa lòng em không dậy sóng
Đau một đời với nỗi nhớ không tên.


Đừng ghé vai để ý nghĩ đầy thêm
Giật mình khi lòng bất chợt…
Đừng đắm đuối để rồi em thảng thốt

Dỗ mình như tự chiêm bao.

 

31.12.2007 

More...

NỬA TRÁI TIM

By Huỳnh Mai

 

Còn không người ơi một nửa trái tim?
Trái tim đã lăn lóc qua cuộc tình đầy sóng gió.
Trái tim ta cũng chỉ còn một nửa
Cũng may biết mình cần nhau.

Chẳng phải là yêu chẳng  duyên nợ gì đâu
Chỉ để sẻ chia vui buồn hờn giận
Người và ta đã nhiều phen lận đận
Hạnh phúc đã nhiều lần vuột khỏi tầm tay.

Ta và người cùng chọn lối chông gai
Dẫu vấp ngã vẫn hướng về phía trước.
Bạn tôi ơi! Làm sao mình biết được
Khổ đau còn tiếp nối hay không.

Đường mình đi sẽ không có hoa hồng
Tình yêu cũng chênh vênh đầy khốn khó.
Ta vẫn sẽ yêu bằng trái tim và hơi thở
Khi mỗi người chỉ còn nửa trái tim.

Hai nửa trái tim kề lại không tròn.
Cũng đủ mùa Đông bớt lạnh.
Cũng đủ xôn xao những chiều cô quạnh
Chờ mong nắng ấm sang mùa.


More...

GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG

By Huỳnh Mai

    Viết từ cảm nhận của anh Tùng Bách về bài "Thơ cuối mùa Thu".

Thu đến
Thu đi
Thu lại đến
Người đi ! Có ngoảnh lại bao giờ ?
Không ai ru ta ! Ta ru mình vậy
Cho đến lúc nào được hoá giải bởi giấc mơ !

Em ru mình giữa ngọn gió mùa Đông
Cái ngủ đi tìm giấc mơ
nhọc nhằn khô héo
Hơi ấm chẳng đủ vỗ về
giấc mơ lạnh lẽo.
Chập chờn mong manh.

Mơ…
Em đi về phía không anh…
Bỏ lại sau lưng những lời hò hẹn.
Ký ức những lời yêu không trọn vẹn
nhạt nhòa như khói như mây.

Em trốn khỏi mình trốn những lần say
trốn lối quen xưa trốn tình khúc cũ.
Em quên anh như chưa từng  nhớ
chưa từng mong đợi một thời.

Mơ…
Em đi về phía mặt trời...
Đốt cháy tim mình bằng lửa đỏ
Rũ hết những muộn phiền cho mây cho gió...
Tan biến vào bao la.

Mơ…
Lối đi về phía ấy chẳng có hoa
chỉ có nhọc nhằn sỏi đá
Bỗng một ngày tình yêu hóa thành xa lạ

Chạm ngõ cuộc đời mình...

...mà cứ ngỡ chưa quen.

 

More...

THƠ CUỐI MÙA THU

By Huỳnh Mai

 

 

Còn lại gì? Chỉ có cuối mùa thu
Và em – một mình quạnh quẽ.
Chút nắng nhạt cuối chiều rơi nhẹ
Nghiêng nghiêng đăm đắm nỗi buồn.

Mùa Đông đang đến gần hơn
Sao chẳng nói những gì mình chưa nói?
Có phải bởi mùa thu qua rất vội?
Em vụng về không níu nổi thời gian?

Cuối mùa hoa cúc chưa thôi vàng
Vẫn đắm đuối mơ những ngày ngập nắng.
Chỉ có em miệt mài trong khỏang lặng
Tự ru mình mà tim chẳng bình yên.

Bài thơ tình câu chữ bỗng chông chênh
Trượt ngã về  nơi bắt đầu nỗi nhớ
Chạm vết đau xưa giật mình bỡ ngỡ
Còn lại gì? Chỉ có cuối mùa thu.

More...

Ở GẦN

By Huỳnh Mai

 

gần nên lửa bén rơm
Như cá gặp nước mạ non bén đồng.
Ở gần tựa thuyền với sông
Như trăng với gió đèo bòng yêu đương.

Ở gần nên phải tơ vương.
Đổ chi con nhện vẽ đường ai sang.
Trói nhau bằng nắng thu vàng
Trải dài như lụa mà sang với người.

Ở gần xa lạ… quen hơi
Đêm nằm thì nhớ ngày ngồi thì mong.
Ở gần
Cau đợi trầu không
Mồng tơi thả ngọn tơ hồng níu chân.

Ở gần bỗng ước… chung sân
Bỗng mơ giấc thấy người dưng nhớ mình.
Thấy ta xinh quá là xinh
Thấy ai bỗng hóa mái đình đứng trông.

More...