ĐỂ SÓNG ÙA VỀ...

By Huỳnh Mai

 

 

Có một không gian nào đo chiều dài nỗi nhớ
Có khoảng mênh mông nào... sâu thẳm hơn tình thương*



Có dòng sông nào
Dài... như chiều dài nỗi nhớ không anh?
Em đo nỗi nhớ anh
Bằng chiều dài của sông Tiền sông Hậu
những nhánh sông đục ngầu mùa nước đổ...
Và những con sông dài từ Bắc vô Nam.

Em đong nỗi nhớ anh
Bằng con nước lên trắng xóa cánh đồng
Mà gió lốc giật từng cơn sóng bủa.
Em chòng chành như con thuyền nhỏ
Nghiêng bên nào cũng chạm nỗi nhớ mong.

Anh khơi nỗi nhớ từ dòng Cửu Long
Có lấy phù sa ngược lên mạn Bắc?
Mà sao miền Tây mỗi ngày dõi mắt
Thả giấc mơ về xanh ngát dọc triền đê.

Em ôm nỗi nhớ anh
Bằng vòng tay em khỏa vào dòng sông đam mê
Anh có thấy lòng dậy sóng?
Là nhớ là yêu tự bao ngày mong ngóng...
Ùa về khua động lòng anh.

23.08.2008

---------------------------------
* Lời ca khúc "Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ"

  Thơ: Trần Hoài Thu
  Nhạc: Phan Huỳnh Điểu 

More...

SÀI GÒN MÙA THU

By Huỳnh Mai

  

 

 

 

 

 

 



Sài Gòn mùa thu

Cây bàng xanh lá
Hạt mưa vội vã
hôn lên tóc ai
Giọt ngắn… giọt dài…

Sài Gòn mùa thu
Heo may rón rén…
Mùa thu ẩn hiện
rơi theo hoa vàng
Trong nắng mênh mang…

Sài Gòn mùa thu
Như quen như lạ
Ngơ ngác bước chân
Công viên ghế đá
Sớm trưa… bâng khuâng!

Cỏ hiền như cỏ
Êm êm bờ vai
Lá khô rơi xuống
bình yên giấc dài…
Bối rối… bàn tay.

Sài Gòn mùa thu
Có niềm vui nhỏ
Dịu dàng ra phố
Má hồng môi son…
Nhớ… người yêu thương!

21.08.2008 

More...

BÌNH MINH TRONG VEO...

By Huỳnh Mai

 

Ríu rít kìa... ríu rít tiếng chim
   trong veo
     ngập tràn trong bình minh.
Khi mặt trời vừa thức
   giọt sương trong lành
     cái ngủ còn vương trên mi mắt…
        mình ríu rít gọi nhau.

Lắng nghe đi…
   tiếng chim trong veo
Tiếng em cười
    ngát thơm hương hoa hồng
      còn ngái ngủ.
Bình minh đấy bắt đầu một ngày.
Lại miên man suy nghĩ…
Nắng tươi hồng
Ta nhớ… và chỉ ước có nhau thôi.

Tiếng chuông reo
Tiếng nhạc reo
Tiếng lòng reo…
Niềm vui ùa theo những dòng tin nhắn…
   từ hai phía của không gian
      nụ cười ngọt ngào
         tươi tắn!
Bình minh!
Bình minh bỗng đẹp tuyệt vời!

Tình yêu thăng hoa giữa đất trời
Hạnh phúc đến từ những điều đơn giản nhất.
Quên đi
   những muộn phiền...
      những âu lo...
       được mất...
Xin mỗi ngày cho ta mãi Bình minh.

19.08.08 

More...

HÀ NỘI MÙA THU MỚI

By Huỳnh Mai

 
Ôi đẹp quá đất trời thu Hà Nội!
Tia nắng sáng bừng lung linh nước hồ Tây

Em hỏi lòng có phải đã ngất ngây
Yêu say đắm những hàng cây góc phố...

Nghe lẩn khuất hơi thở Hà Nội cổ
Theo mùa thu lãng đãng tận nơi này
Trời Sài Gòn run nhẹ với heo may
Mỗi sáng cũng điệu đàng khăn áo mỏng.

Hà Nội ơi! lời hẹn còn cháy bỏng...
Ta ùa vào nhau giữa lòng Thủ đô.
Em cảm nhận vòng tay anh thật ấm
Thoả bao nhớ nhung xa cách đợi chờ.

Mùa thu mới! mênh mang mùa thu mới...
Ta lặng nghe thu nhắn nhủ bao điều
Trái tim hát bản tình ca đôi lứa
Gọi nhau về với những thương yêu...
14.08.2008 

More...

CƠN MƯA CHIỀU

By Huỳnh Mai

 

 

Bốn giờ chiều. Mây đen vần vũ kéo tới và gió… như chưa từng gió. Cây cối ngả nghiêng và mưa như trút mưa như chưa bao giờ được mưa. Tôi và các đồng nghiệp lo lắng nhìn cơn mưa bên ngoài “mưa thế này có khi lại ngập đường”. Sếp bảo chưa có năm nào ông trời khó chịu như năm nay mưa gió lần nào cũng dữ dội.

Rồi cái điều mọi người lo lắng cũng xảy ra. Con đường trước công ty ngày thường sạch đẹp thế có cả dãy phân cách rộng trồng hoa cau kiểng đẹp thế mà sau nửa giờ mưa to đã biến thành 2 con sông rộng (phải gọi là 2 con sông vì đây là đường 2 chiều và do có dãy phân cách rộng ở giữa). Đến 5 giờ thì con đường đã chìm sâu trong nước những con đường trong khu vực cũng không chịu kém cũng ngập tương đương. Ngồi chết dí tại công ty đến hơn 7giờ nước mới rút bớt. Thôi đành ra về chứ chẳng lẽ cứ ngồi lại chỉ để blog và chơi game.

Trời vẫn còn mưa lắc rắc ấy chứ. Mưa không dày nhưng hạt cũng khá to. Lại loay hoay mặc áo mưa và… xắn quần cao gần đến đầu gối. Trên mưa dưới nước và cái lạnh của cơn mưa chiều làm se se buốt bàn chân. Lạ chưa! Ở Sài Gòn mà lại phải xắn quần lội nước. Bất chợt nhớ đến những ngày còn ở quê những lần mưa gió co ro đội nón lá xắn quần ra đồng. Và bất chợt nhớ cái lạnh bây giờ đâu có bằng cái lạnh năm xưa nửa đêm mưa ba lặn lội ra đồng.

Ngày ấy hình như nhà nào cũng khó khăn như nhau. Có được mảnh ruộng là đỡ lắm rồi. Dân Sài Gòn về có biết làm ruộng là gì đâu mà ba cũng đành phải trở thành nông dân rồi dần dần thành nông dân thứ thiệt.

Ruộng gò nên cực nhọc nhân đôi. Không đủ nước như ruộng sâu nên phải dùng máy để bơm nước lên ruộng. Mà ngày ấy máy để bơm nước đâu phải là máy bơm mà là máy Koler dùng để chạy ghe tàu chế thêm cái ống bằng sắt tròn đường kính cỡ 3 tấc dài hơn 2 mét gắn cặp vào để bơm nước từ mương lên ruộng. Mỗi lần bơm là 2 cha con hì hụi chất cái máy có cái càng dài ngoằng lên xe đạp ràng buộc cho chắc. Ba 1 vai vác cái ống sắt 1 tay phụ ké tôi đẩy cái xe đạp. Ra đến ruộng lại hì hụi khiêng vác lắp ráp… mà có khi cái máy cũ xì lại trở chứng không chịu chạy. Cũng may là ba có nghề thợ máy nên rồi cũng làm cho nó nổ giòn chạy ngon lành.

Nhưng mà có bơm thì cũng tốn xăng dầu nhiều hơn người ta nên ba phải nghĩ cách tiết kiệm bằng cách canh theo những con nước lớn ban đêm khui đập để nước chảy vào ruộng.Nhà tòan con gái nên những lúc lặn lội đêm hôm như thế lại phần cho ba. Đêm không mưa còn đỡ. Chín giờ tối ba bảo tôi đưa ba ra ruộng. Gọi là đưa chứ ba chở tôi trên chiếc xe đạp sườn ngang của ba. Đến nơi tôi đạp xe về ba một mình ra ruộng. Những đêm mưa dầm ba một mình đi bộ ra ruộng cách nhà khoảng 1 cây số. Ba thức canh đợi nước lên khui đập rồi lại thức canh đến khi nước bắt đầu ròng là phải đắp đập lại để giữ nước. Đứa con gái đang tuổi lớn như tôi có khi ngủ khì chẳng hay lúc nào ba về.

Sao cơn mưa chiều nay lại làm tôi nhớ ba đến thế. Nhớ những lúc 2 cha con chống xuồng ra ruộng những lúc bơi xuồng chài cá và nhớ cả những mùa nước nổi trầm mình cắt lúa với ba với má. Nhớ cả những lúc trời mưa tôi xắn quần ra ruộng mang cho ba gà-mên cơm mà thức ăn thì đạm bạc vô cùng.

Cơn mưa chiều nay có làm tôi lạnh tôi phải xắn quần lội nước dầm mưa giữa Sài Gòn nhưng cái lạnh của tôi có thấm vào đâu so với cái lạnh khi ba dầm mình dưới mưa giữa khuya hay co ro trong căn chòi lá giữa ruộng. Cái lạnh cơn mưa và màn đêm nhập nhoạng khiến tôi cứ lan man nhớ… và nhớ... Con nhớ ba quá! Ba ơi!

 


 12.08.2008 

More...

Ca khúc RU EM

By Huỳnh Mai


 



Nhạc
: NS. Minh Thu
Thơ  : Huỳnh Mai
Ca sĩ : Quang Thái

Bài thơ gốc RU EM

À ơi...
Ngủ đi trăng…
Ngủ đi sao…
Ngủ đi... ơi những nỗi đau cắt lòng.

Ngủ đi ơi những mùa Đông
Để em tôi chỉ có hồng mùa Xuân.

Ngủ đi chiếc lá ngòai sân
Ngày mai nắng ấm trong ngần trời cao.
Ngủ đi em… giấc hanh hao.
Khuất trong đêm một vì sao lạc loài.

Tôi ru em khúc hôm mai
Xòe tay che những tháng ngày bão giông.
Còn tôi thức với chờ mong
Có ngôi sao rụng giữa lòng đêm nay.

Tôi ru em để tôi say
Hay ru em để miệt mài ru tôi?
Trên trời sao mới đổi ngôi.

More...

CÓ MỘT NGÀY... THU ẤY...

By Huỳnh Mai

  
Em cảm ơn Mẹ mùa Thu sinh ra anh
Cho anh một bờ vai rộng
Để em tựa vào mỗi lần em khóc…
Chia sẻ vui buồn nương tựa tin yêu.

Để bây giờ em yêu anh biết bao nhiêu!
Và anh… yêu em nhiều hơn thế!
Mẹ cho anh trái tim yêu
Bằng tình yêu của mẹ
Để anh cho em tình yêu như ngọn lửa
Nồng nàn.

Ta yêu nhau trong nắng thu vàng
Hạnh phúc lắm với những gì mình có được.
Em sẽ ước có vô vàn điều ước…
Cho cuộc đời cho mẹ và anh…

Em ước...
Mỗi sớm mai là một sớm trong lành
Bình minh đến như tình yêu em đến.
Em hoá thân thành giọt sương tinh khiết
Rất ngọt ngào khi anh ghé môi hôn.

Em tặng mẹ tặng anh những đoá hoa hồng
Như trái tim yêu thương màu đỏ rực.
Trái tim đập
Vì những người thân yêu nhất
Dẫu không nói bằng lời…
“Em yêu mẹ yêu anh!”

 06.08.2008 

More...

CÓ MÙA THU CHO ANH VÀ EM

By Huỳnh Mai

 



Khúc giao mùa em hát đợi thu sang
Hát về tình yêu về sắc vàng hoa cúc…
Về những ánh đèn từng đêm thao thức
Những đôi tình nhân trên ghế đá thầm thì.

Em gởi ước mơ mình để gió mang đi
Về khua lá xạc xào đêm Hà Nội
Như anh sẽ nghe được lời em nói…
Gối tay mình giấc ngủ… bâng khuâng.

Em biết mùa Thu đã đến biết bao lần
Cũng lá rơi… Cũng thơm mùi hoa sữa.
Những mùa thu đã qua không về nữa
Ta đón Thu này rộn rã… nôn nao…!

Ước ao…
Trong vòng tay anh em hiền dịu ngọt ngào
Xung quanh ta mùa Thu lên tiếng hát.
Lắng nghe đi anh! Lòng mình đang trỗi nhạc…
Cao vút ấm trầm dìu dặt yêu thương…

Sẽ có mùa thu cho anh và cho em…
Sẽ có mùa thu
      Trong veo
             Lung linh…

30.07.2008 

More...

KHI EM NHỚ ANH

By Huỳnh Mai

 

Ngày bỗng dài hơn khi em nhớ anh
Tiếng tích tắc đều đều…
   ….đếm nỗi buồn nhỏ giọt.
Bất chợt thèm nghe tiếng chìa vôi hót
Để biết rằng mình chẳng cô đơn.

Không có anh làm sao em dỗi hờn?
Lấy ai dỗ dành mỗi khi em khóc?
Bóng thời gian phủ dài trên tóc
Em tự nhủ mình có còn trẻ nữa đâu.

Em biết rằng khi ta yêu nhau
Là sẽ chờ sẽ mong… là khắc khoải…
Là những khát khao lắng vào đêm đọng lại
Để thổi bùng ngọn lửa của đam mê.

Sóng cuộn trong em như phía biển dội về
Bởi nỗi nhớ không thể nào ngăn được.
Ngàn đợt sóng cuốn em về phía trước…
Bến bờ nơi ấy là anh.

 

10.07.08 

More...

VỠ

By Huỳnh Mai

Em muốn đập vỡ khối hồn mình
Trong vắt pha lê
Cho thanh âm dội vào lòng nức nở.

Tiếng rơi cứa vào khoảng không...
Để trái tim mình không đau đớn nữa.
Chếnh choáng chiều có uống đâu mà say?

08.07.2008

More...